Người xưa có câu có thờ có thiêng, có kiêng có lành. Vì thế, từ chuyện huýt sáo ban đêm, ăn vụng đồ cúng, giẫm lên tiền vàng mã chưa cháy hết cho đến để nước tắm qua đêm, mỗi hành động đều đi kèm một lời dặn nghe vừa quen vừa rờn rợn.
Khi cuộc sống hiện đại hơn, nhiều người xem những điều ấy là mê tín, là chuyện của thế hệ trước. Nhưng UNUSUAL DAILY LIFE lại đặt ra một câu hỏi khó chịu: nếu các điều cấm kỵ thực sự tồn tại vì một lý do nào đó thì sao? Nếu chỉ một phút bất cẩn cũng đủ mở ra cánh cửa dẫn đến những thứ con người không nên nhìn thấy thì sao?
Bài viết này sẽ spoil toàn bộ nội dung. Weirdo nào muốn giữ nguyên trải nghiệm thì nên dừng tại đây. Còn nếu spoiler không phải vấn đề, chúng ta bắt đầu thôi. Weirdo Go!
Ăn vụng đồ cúng và cơn đói không bao giờ kết thúc

Mẩu chuyện đầu tiên diễn ra vào ngày rằm tháng 7. Gia đình Tú Mỹ Lâm lập bàn cúng trước nhà như thường lệ. Sau khi thắp hương, cô đi vào trong chuẩn bị thêm đồ và dặn các con đừng nghịch linh tinh.
Nhưng trẻ con thường có cơ chế vận hành khá lạ. Càng bị cấm, chúng càng muốn thử. Vì quá thèm, cậu con trai lớn lén lấy gói bim bim trên mâm cúng dù chưa hạ lễ. Người em nhắc rằng đồ ăn đó dành cho ma, nhưng cậu vẫn bỏ ngoài tai. Trên mâm còn nhiều như thế, ăn một gói thì có sao đâu.
Tối hôm đó, cậu bé bắt đầu ăn khỏe bất thường. Không phải kiểu tuổi ăn tuổi lớn, mà là ăn liên tục như thể trong bụng có một khoảng trống không bao giờ được lấp đầy. Mỹ Lâm cố ngăn con vì sợ trướng bụng, nhưng cơn đói không hề giảm.
Đến đêm, nghe tiếng động lạ, cô cầm gậy ra ngoài vì nghĩ có trộm. Thức ăn trong tủ lạnh bị lôi ra vương vãi khắp nơi, còn cậu con trai ngồi trong phòng khách, cho thẳng một con chim sống vào miệng rồi ăn ngấu nghiến.
Theo quan niệm dân gian, đồ cúng chỉ trở thành lộc sau khi nghi lễ kết thúc và gia chủ hạ lễ. Trước thời điểm đó, tự ý lấy đồ ăn bị xem là bất kính với tổ tiên và các vong linh. Bộ phim đẩy niềm tin ấy đến cực hạn bằng một hình phạt ám ảnh: kẻ ăn vụng không chỉ bị đói, mà còn bị chính cơn đói chiếm lấy.
Giặt đồ lúc nửa đêm và cô gái không bao giờ dừng tay

Mẩu chuyện thứ hai có thể khiến nhiều người giật mình vì hành động này quá bình thường. Sinh viên thức khuya, quần áo chất đống, tiện thì giặt luôn.
Tại một ký túc xá, chàng sinh viên giặt quần áo giúp cả phòng rồi lên giường ngủ sớm để chuẩn bị cho bài kiểm tra. Thế nhưng cậu liên tục cảm thấy ngứa ngáy. Nghĩ cơ thể dính thứ gì bẩn, cậu quyết định đi tắm.
Khi bước xuống giường, cậu thấy hai người bạn cùng phòng vẫn thức, một người lướt điện thoại, người kia chơi game. Cậu càu nhàu nhưng không ai trả lời. Nghĩ mình bị phớt lờ, cậu xách quần áo đi thẳng vào phòng tắm.
Ở đó, cậu gặp một cô gái đang lặng lẽ giặt đồ lúc 3 giờ sáng. Cảnh tượng kỳ lạ, nhưng trong ký túc xá đông người thì ai cũng có giờ sinh hoạt riêng. Cậu buông vài câu móc mỉa rồi đi tắm. Khi tắm xong, cô gái vẫn giữ nguyên động tác. Sau đó cậu trở về giường, lại ngứa, lại xuống tắm và lại thấy cô tiếp tục giặt như một đoạn phim mắc kẹt trong vòng lặp.
Sáng hôm sau, hai người bạn cùng phòng khẳng định họ đã thức trắng nhưng không hề thấy cậu rời khỏi giường. Đến đây thì cấn thật rồi nha. Có thể cậu đang mơ. Cũng có thể câu trả lời đang chờ trong phòng tắm.
Khi cậu quay lại vệ sinh cá nhân để đi thi, một luồng âm khí xuất hiện phía sau rồi nuốt chửng cậu.
Theo tín ngưỡng dân gian, nửa đêm là lúc dương khí suy yếu và âm khí mạnh lên. Quần áo ẩm được cho là dễ hấp thụ khí lạnh, trở thành nơi bám víu của các linh thể lang thang. Khoa học không xác nhận điều này, nhưng sau mẩu chuyện vừa rồi, chắc nhiều weirdo vẫn sẽ cân nhắc chờ đến sáng mới giặt đồ.
Huýt sáo vào buổi tối và những bản sao muốn cướp cuộc đời

Nhân vật chính là một nhân viên môi giới bất động sản vừa kết thúc ca làm. Sau khi chốt được hợp đồng, anh vui vẻ đi trong gara và huýt sáo theo giai điệu Ode to Joy. Công việc thuận lợi, cuộc đời khá ổn. Và đó cũng là thứ khiến những kẻ khác ghen tị.
Từ sâu trong gara, tiếng huýt sáo của anh bắt đầu vọng lại. Ban đầu, anh nghĩ đồng nghiệp đang trêu. Nhưng âm thanh ngày càng dày hơn, nhiều lớp tiếng đan vào nhau như thể cả bãi xe đang nhại lại anh. Cảm giác vui vẻ biến thành bất an, buộc anh chạy về phía ô tô.
Khi gần đến nơi, anh nhìn thấy một kẻ đang ngồi trong xe mình. Đáng sợ hơn, kẻ đó có khuôn mặt giống hệt anh. Chưa kịp hiểu chuyện, anh lại nghe tiếng bước chân tiến gần. Anh bỏ chạy, trốn sau cánh cửa thoát hiểm rồi hé mắt nhìn ra.
Phía bên ngoài là bốn hình người có khuôn mặt, cơ thể và dáng vẻ giống hệt anh. Chúng biết cuộc sống anh đang có, ghen tị với nó và muốn chiếm lấy vị trí của anh bằng cách thủ tiêu bản gốc.
Đoạn phim kết thúc tại đó, không cho biết chàng môi giới có sống sót hay không. Nhưng nhìn tình hình thì lành ít dữ nhiều. Một nỗi sợ rất hiện đại đã được bộ phim chạm tới: bị thay thế mà không ai nhận ra.
Trong quan niệm dân gian, huýt sáo vào buổi tối có thể thu hút linh hồn lang thang hoặc đánh động những thực thể không nên bị gọi tên. Bộ phim biến lời dặn ấy thành tín hiệu triệu hồi, nơi mỗi âm thanh vọng lại đều có thể thuộc về một phiên bản khác của chính người tạo ra nó.
Giẫm lên tiền vàng mã chưa cháy hết và ca tăng ca đáng quên

Nhân vật tiếp theo là Nhã Lệ, một nô lệ tư bản vừa bị yêu cầu tăng ca đột xuất. Tâm trạng đã không vui, cô còn vô tình giẫm lên mẩu tiền âm phủ chưa cháy hết của một bà cụ bên đường. Thay vì xin lỗi, Nhã Lệ nổi nóng, chửi vài câu rồi ném mẩu giấy vào chậu hóa vàng.
Bà lão không đáp lại. Nhưng sau khi cô rời đi, gương mặt bà biến đổi quỷ dị.
Tại văn phòng, Nhã Lệ nhận cuộc gọi từ bảo vệ hỏi có muốn kích hoạt hệ thống an ninh hay không. Cô từ chối và nói sẽ tự bật khi ra về. Thế nhưng chỉ một lúc sau, hệ thống tự khởi động. Cô tắt đi, nó lại bật lên. Khi gọi xuống hỏi, bảo vệ khẳng định người kích hoạt chính là cô.
Giữa văn phòng vắng lúc nửa đêm, Nhã Lệ cảm thấy có ánh mắt nhìn mình từ phía sau. Deadlines gì tầm này nữa. Cô thu dọn đồ rồi rời đi dù công việc chưa xong.
Ngay trước cửa, cô lại giẫm phải mẩu tiền âm phủ ban chiều. Không phải mẩu giấy giống nó, mà chính là mẩu giấy đã bị ném vào chậu lửa. Khi cô chưa kịp hoàn hồn, bà lão xuất hiện phía sau với đôi mắt đỏ ngầu.
Theo quan niệm tâm linh, giẫm lên tiền vàng mã chưa cháy hết bị xem là bất kính với người đã khuất. Tuy nhiên, nếu chỉ vô tình giẫm phải, nhiều người cho rằng có thể thành tâm xin lỗi rồi bước đi, không nên tự ám thị. Điều khiến Nhã Lệ gặp chuyện không chỉ là cú giẫm chân, mà còn là thái độ nóng nảy sau đó. Mệt thì mệt, nhưng đừng tiện tay gây war với cõi âm.
Chuyến đi đêm lúc 4 giờ sáng trong tháng cô hồn

Mẩu chuyện thứ năm diễn ra vào tháng 7 âm lịch. Một cô gái kể với bạn thân rằng 4 giờ sáng hôm sau sẽ khởi hành đi chơi cùng bạn trai. Người bạn nhắc đây là tháng cô hồn, ra đường lúc đó không an toàn. Cô gái chỉ cho rằng bạn mình mê tín quá mức.
Đến gần 4 giờ sáng, cô thức dậy trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ rồi đi xuống sảnh. Một chiếc xe đã chờ sẵn. Vì còn ngái ngủ, cô lên xe mà không kiểm tra kỹ.
Chạy được một đoạn, cô mới nhận ra bên ngoài không một bóng người. Con đường dẫn qua khu rừng hoang vắng, trong khi đồng hồ cho thấy vẫn chưa đến 4 giờ. Vậy chiếc xe này đến từ đâu? Ai đã gọi nó? Tại sao tài xế không nói một lời?
Cô gọi cho bạn trai nhưng không thể kết nối dù điện thoại vẫn có sóng. Trong lúc hoảng loạn, tài xế bất ngờ quay lại, giật lấy điện thoại rồi nở nụ cười quỷ dị.
Phần kết chỉ cho thấy bàn tay bê bết máu cào lên cửa kính. Khi mọi âm thanh trong xe chìm vào im lặng, chiếc xe tiếp tục lăn bánh để tìm nạn nhân tiếp theo.
Theo quan niệm dân gian, tháng 7 âm lịch là thời điểm âm khí mạnh, vì vậy nhiều người hạn chế đi khuya hoặc xuất hành quá sớm. Nhưng ngay cả khi bỏ qua yếu tố tâm linh, lời cảnh báo vẫn có lý. Đường tối, ít người, tầm nhìn kém và việc lên xe mà không xác minh tài xế đều có thể dẫn đến nguy hiểm thật sự.
Bộ phim dùng ma quỷ để đẩy nỗi sợ lên cao, nhưng bài học thực tế còn đáng nhớ hơn: kiểm tra biển số, chia sẻ hành trình và đừng chủ quan chỉ vì đang vội. Ma có thể chưa gặp, nhưng rủi ro ngoài đời thì luôn hoạt động đủ ca.
Để nước tắm đọng qua đêm và căn phòng có quá nhiều khách

Câu chuyện cuối theo chân hai cô bạn thân trong chuyến du lịch. Ngọc Gia tin vào tâm linh nên trước khi vào phòng khách sạn, cô gõ cửa ba lần như một cách xin phép. Cô đá những đôi dép trước cửa sang hai bên, rồi dùng khăn che chiếc gương chiếu thẳng vào giường.
Cô bạn đi cùng cho rằng Ngọc Gia làm quá. Sau một ngày di chuyển mệt mỏi, người bạn vào tắm, còn Ngọc Gia nằm nghỉ. Vừa chợp mắt, cô nghe thấy tiếng thở hổn hển rất gần. Khi bật dậy, cô nhìn thấy bóng một ma nữ thấp thoáng trong gương.
May mắn là bóng ma ấy chỉ là cô bạn đang dùng chiếc khăn che gương để quấn tóc.
Ngọc Gia vào phòng tắm, ngâm mình trong bồn nước nóng rồi quên xả nước. Đến nửa đêm, cô bạn thức dậy và nhận ra Ngọc Gia vẫn chưa quay lại. Những âm thanh lạ phát ra từ phòng tắm khiến cô tiến đến mở cửa.
Bên trong, bốn ma nữ đang ăn tươi nuốt sống Ngọc Gia. Một trong số chúng phát hiện người đứng ngoài rồi lao tới. Mọi biện pháp kiêng kỵ trước đó đều trở nên vô nghĩa chỉ vì một chi tiết cuối cùng bị bỏ quên.
Theo quan niệm dân gian, nước đọng qua đêm, đặc biệt trong phòng tắm, được xem là nơi dễ tích tụ khí lạnh và năng lượng âm. UNUSUAL DAILY LIFE biến bồn tắm thành một chiếc bàn ăn đáng sợ, nơi con người vô tình chuẩn bị sẵn chỗ cho các vị khách không mời.
Bộ phim dường như muốn nói rằng nỗi sợ không chỉ đến từ việc không biết, mà đôi khi còn đến từ việc nghĩ mình đã biết đủ.
UNUSUAL DAILY LIFE và nỗi sợ trong những thói quen bình thường
Sáu mẩu chuyện trong UNUSUAL DAILY LIFE đều bắt đầu bằng một hành động đời thường, thêm vào một lời cấm kỵ quen tai rồi để hậu quả lan rộng cho đến khi nhân vật không còn đường thoát.
Điểm hiệu quả nhất của phim nằm ở cảm giác gần gũi. Ai cũng từng thèm đồ trên mâm cúng, giặt quần áo khuya, đi đường lúc trời tối hoặc bước vào một căn phòng khách sạn xa lạ. Những hành động ấy vốn không đáng sợ. Nhưng khi được đặt cạnh niềm tin dân gian, chúng lập tức tạo ra một khe nứt nhỏ trong cảm giác an toàn.
Bộ phim cũng không ép người xem phải tin vào ma quỷ. Sau mỗi câu chuyện, điều còn lại có thể chỉ là lời nhắc về sự tôn trọng, cẩn thận và tỉnh táo. Đồ cúng gắn với nghi lễ gia đình. Đi đêm tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Lên xe mà không xác minh thông tin là quyết định rủi ro. Còn để nước đọng trong phòng tắm thì dù không gọi được ma, cũng chẳng phải thói quen vệ sinh tốt đẹp gì.
Tin hay không là lựa chọn của mỗi người. Những điều kiêng kỵ vẫn là một phần của văn hóa, ký ức và cách thế hệ trước truyền lại kinh nghiệm sống. Còn các weirdo thì sao? Ngoài sáu câu chuyện trên, bạn còn biết điều cấm kỵ nào nghe vô lý nhưng vẫn không dám thử?
Discussion about this post