Có những bộ phim mà bạn cầu xin được xem phần tiếp theo. Còn có những phim mà… trời ơi, thôi đừng.
Chúng ta – những con người mê phim – đã từng sống trong sự hồi hộp chờ tin tức mùa hai, háo hức đếm ngược đến ngày công chiếu phần tiếp theo, và hy vọng sẽ được nhìn thấy các nhân vật yêu thích của mình trở lại.
Nhưng cuộc đời không giống phim. Không phải bộ phim nào cũng đáng để được làm tiếp. Thậm chí có những tác phẩm mà chỉ cần xem xong phần đầu đã đủ… tổn thương. Thế mà chẳng hiểu sao, các nhà làm phim vẫn quyết định “tiếp tục đi tiếp” như thể họ đang cố bám víu vào một chiếc bánh đã thiu.
Trong bài viết hôm nay, tụi mình sẽ cùng bạn điểm qua danh sách những bộ phim có chất lượng… dở không cứu nổi, nhưng vẫn được làm tiếp phần hậu truyện.
Cảnh báo: Danh sách này không dành cho những ai đang ăn uống, vì có thể khiến bạn “ói máu điện ảnh”.
Captain Marvel – Khi kỳ vọng bị hút sạch bởi một “nữ chính bất khả xâm phạm”

1 tỷ đô nhưng vẫn không cứu được danh tiếng.
Sau cú búng tay “bay màu” của Thanos và cái kết bỏ ngỏ ở Infinity War, Captain Marvel xuất hiện như một cứu tinh. Doanh thu hơn 1.1 tỷ USD – nghe thì có vẻ hoành tráng, nhưng phần lớn là nhờ hiệu ứng chờ đợi… chứ không phải vì phim hay.
Sự thật là Captain Marvel không tạo được sự kết nối cảm xúc nào với người xem. Carol Danvers quá mạnh, quá lạnh, quá… không ai quan tâm. Và rồi vẫn có một phần hậu truyện: The Marvels – nơi có thêm hai nhân vật phụ không ai nhớ tên, và một doanh thu toàn cầu chỉ đạt… 206 triệu đô. Một trong những thất bại đau đớn nhất của Marvel.
Squid Game – Đỉnh cao một mùa, trôi sông ba phần

Một cái kết hoàn hảo đáng lý nên khép lại tại đó.
Squid Game mùa đầu tiên là hiện tượng toàn cầu, mang lại niềm tự hào cho điện ảnh Hàn Quốc. Nhưng thành công quá lớn cũng là cái bẫy. Mùa 2 và 3 xuất hiện với kỳ vọng cao ngút trời… và sau đó là cú rơi tự do của chất lượng nội dung.
Từ nhân vật nhạt nhòa, trò chơi thiếu sáng tạo, cho đến kịch bản như thể vừa viết vừa run tay – tất cả khiến Squid Game trở thành “đứa con bất đắc dĩ” của Netflix.
Squid Game mùa 1 là bản giao hưởng, còn 2 và 3 chỉ như tiếng leng keng trong thang máy.
Cù Lao Xác Sống – Khi khán giả ra rạp để… cười vì dở

Tác phẩm zombie đầu tiên… khiến khán giả chết cười.
Bộ phim “zombie made in Vietnam” từng được kỳ vọng sẽ mở ra một chương mới cho phim thể loại thây ma tại Việt Nam. Nhưng rồi chúng ta nhận về một tác phẩm chắp vá, cẩu thả và… hài hước không chủ đích.
Dù vậy, vì doanh thu hơn 12 tỷ đồng (chủ yếu là vì khán giả tò mò dở tới mức nào), nhà sản xuất vẫn tung ra phần tiếp theo: Bến Phà Xác Sống. Và thật ngạc nhiên, nó còn tệ hơn phần đầu – cả về nội dung lẫn hiệu ứng hình ảnh.
The Meg – Cá mập siêu bạo chúa… nhưng cực kỳ buồn ngủ

Cá mập siêu to khổng lồ… nhưng không nuốt nổi sự nhàm chán.
Với một con Megalodon và tài tử Jason Statham, The Meg đáng lý là bom tấn cá mập cháy rạp. Nhưng sau 30 phút đầu, phim chìm vào lối kể chuyện tẻ nhạt, thiếu máu me và hoàn toàn không đáng sợ.
Thế nhưng vẫn có phần 2: Meg 2: The Trench, và kết quả là một màn diễn xuất bình thường trong một thế giới phim quá… phi thường về độ chán.
Sweet Home – Khi phần sau là ví dụ điển hình của câu “đã dở còn dài”

Tạo hình thiếu tự nhiên và nội dung thì siêu lộn xộn.
Được đón nhận nhờ thời điểm giãn cách COVID-19, Sweet Home phần đầu tuy không xuất sắc nhưng ít ra còn mới lạ. Nhưng phần 2 và 3 thì như một trò đùa, từ cốt truyện lủng củng đến CGI như hoạt hình kém chất lượng.
Cái tên “Thế giới ma quái” không sai – chỉ là cái ma quái đó nằm ở cách kể chuyện đầy hỗn loạn.
Fifty Shades of Grey – Khi phòng vé cháy còn kịch bản thì nguội lạnh

Rất nóng nhưng không đủ sâu để nhớ.
50 Sắc Thái là ví dụ điển hình của một loạt phim kiếm tiền giỏi, nhưng lại khiến khán giả… quên mất nội dung. Chỉ cần nhắc đến cái tên này, thứ đọng lại là các cảnh “nóng” chứ chẳng ai nhớ Ana đã nói gì, Christian Grey có triết lý sống ra sao.
Thế mà nó vẫn có tới 3 phần, mỗi phần thu hàng trăm triệu đô. Một thành công thương mại, nhưng là thất bại điện ảnh.
365 Days – Khi phim là… MV dài 2 tiếng

Nếu Fifty Shades còn cứu vãn được bằng diễn viên có sức hút thì 365 Days là thảm họa đúng nghĩa. Điểm Rotten Tomatoes 0%, IMDb 3.3/10 – con số không biết xấu hổ. Bộ phim này không hề có nội dung, chỉ là một loạt cảnh “người lớn” nối tiếp nhau như chuỗi TikTok không điểm dừng.
Việc nó có 3 phần khiến tụi mình hoang mang không hiểu nổi logic của ngành công nghiệp điện ảnh hiện đại.
G.I. Joe – Khi đồ chơi chuyển thể nhưng không đủ “chơi được”

Thương hiệu lớn, chất lượng nhỏ.
G.I. Joe – một thương hiệu đồ chơi nổi tiếng – từng được kỳ vọng sẽ trở thành “Transformers” tiếp theo. Nhưng cả 3 phần phim đều gây thất vọng tràn trề. Kịch bản rối, nhân vật mờ nhạt, hành động thiếu lửa.
Và giờ đây, tin đồn về phần reboot mới đang khiến khán giả hoài nghi hơn là mong đợi.
Percy Jackson – Khi fan gào thét còn đạo diễn giả điếc

Từ tiểu thuyết đỉnh cao đến chuyển thể tầm thấp.
Percy Jackson là cái tên khiến fan tiểu thuyết gốc đau lòng. Những gì tuyệt vời trên trang sách gần như bị tước bỏ hết trên màn ảnh. Diễn xuất non, kịch bản nhạt, hiệu ứng yếu – chẳng có gì đáng nhớ ngoài sự tiếc nuối.
Phần hai “Sea of Monsters” tiếp tục dậm chân tại chỗ và chỉ để lại câu hỏi: “Tại sao vẫn cố làm tiếp?”
Tổng kết: Có những bộ phim nên được… chôn cất ở phần đầu
Có những câu chuyện đáng để kể tiếp. Nhưng cũng có những bộ phim, nếu để yên ở phần đầu – dù dở – cũng không đến nỗi bị ghét. Vậy mà các phần hậu truyện cứ tiếp tục được sản xuất, khiến khán giả cảm thấy bị phản bội bởi chính thời gian của mình.
Discussion about this post