Nếu phải kể tên một nhân vật biểu tượng cho dòng phim kinh dị – khoa học viễn tưởng của Hollywood, chắc chắn Frankenstein sẽ luôn nằm trong top đầu. Cùng với ma cà rồng, người sói hay xác ướp, đây là hình tượng đã gắn liền với ký ức điện ảnh của biết bao thế hệ, đặc biệt là khi thế kỷ 20 đi qua với hàng loạt phiên bản tái hiện khác nhau.
Và giờ đây, năm 2025, Netflix quyết định hồi sinh biểu tượng ấy – nhưng theo một cách hoàn toàn khác. Frankenstein lần này không chỉ là một câu chuyện về quái vật. Dưới bàn tay của đạo diễn Guillermo del Toro và diễn xuất của Oscar Isaac, nó trở thành một bi kịch u tối, nơi ranh giới giữa con người và tạo vật bị xóa nhòa, nơi kẻ đi tìm sự sống lại đánh mất linh hồn của chính mình.
Khởi đầu: Cơn ám ảnh của đứa con bác sĩ
Bộ phim không đi theo trình tự tuyến tính quen thuộc. Thay vào đó, nó sắp xếp ký ức, hiện tại và mộng tưởng đan xen – và trong bài viết này, chúng ta sẽ cùng sắp lại dòng thời gian để dễ theo dõi hơn.
Câu chuyện bắt đầu từ tuổi thơ của Victor Frankenstein, con trai của một bác sĩ giải phẫu trứ danh – Baron Leopold Frankenstein. Người cha ấy tài giỏi, quyền lực, nhưng lạnh lùng và độc đoán đến mức đáng sợ. Để củng cố địa vị, ông cưới nữ bá tước Claire, một người phụ nữ quý tộc, và cũng là mẹ của Victor.
Ngay từ nhỏ, Victor bị ép phải học y học, bị nhồi nhét tri thức và trừng phạt tàn nhẫn nếu phạm sai lầm. Có lẽ chi tiết khiến người xem ám ảnh nhất là khi Baron dùng roi đánh vào mặt con trai – vì ông cho rằng bàn tay của một bác sĩ là thứ đáng quý hơn khuôn mặt con người.
Tình yêu duy nhất Victor có – chính là dành cho mẹ. Nhưng định mệnh tàn nhẫn: khi sinh đứa con thứ hai William, bà Claire qua đời ngay trên bàn mổ, nơi chính chồng bà là người cầm dao phẫu thuật.
Từ khoảnh khắc ấy, Victor bị ám ảnh. Anh căm giận người cha đã để mẹ chết, và nuôi trong mình lời thề điên rồ: phải đánh bại cái chết, phải trở thành vị bác sĩ vĩ đại hơn cả cha mình, người có thể thay đổi số phận con người.
Thí nghiệm của kẻ muốn trở thành Chúa

Nhiều năm sau, Baron qua đời. Victor và em trai William mỗi người chọn một con đường riêng. Đến năm 1855, Victor đã trở thành một bác sĩ giải phẫu xuất sắc, nhưng cũng ngạo mạn và bất cần.
Tại Đại học Y khoa Hoàng gia Edinburgh, anh thực hiện một thí nghiệm kinh hoàng: ghép các bộ phận của ba thi thể khác nhau – đầu, thân, cánh tay – rồi kích điện cho chúng sống lại. Và điều không tưởng đã xảy ra: cơ thể lắp ghép ấy thực sự cử động.
Sự kiện này khiến toàn bộ học viện hoảng loạn, và Victor lập tức bị trục xuất. Nhưng có một người bị thu hút bởi thí nghiệm điên rồ ấy: Nam tước Henrich Harlander, một thương nhân buôn vũ khí giàu có, đồng thời là chú của Elizabeth – vị hôn thê của William, em trai Victor.
Henrich đề nghị tài trợ toàn bộ kinh phí và cung cấp cho Victor một tòa tháp bỏ hoang để tiếp tục nghiên cứu. Mặc dù ban đầu do dự, nhưng sau khi gặp lại Elizabeth – người có khuôn mặt giống hệt mẹ mình (cả hai đều do Mia Goth thủ vai) – Victor dần gật đầu đồng ý.
Khi tình yêu xen vào giữa khoa học và tội lỗi

Tại tòa tháp lạnh lẽo, Victor bắt đầu thí nghiệm tái tạo sự sống. Trong khi đó, mối quan hệ cấm kỵ giữa anh và Elizabeth nảy nở. Họ bị hút vào nhau như thể bị số phận trêu ngươi – một người tìm cách thay thế sự mất mát, một người tìm kiếm hơi ấm từ kẻ cô độc.
Nhưng thời gian trôi qua, dự án không tiến triển, khiến Henrich bắt đầu mất kiên nhẫn. Ông cần kết quả trước khi chiến tranh kết thúc, vì đó là cách duy nhất để duy trì quyền lực và tiền bạc.
Cho đến khi Victor tình cờ tìm ra bước đột phá: anh khiến một thi thể cử động bằng điện năng. Khi chiến tranh khép lại, anh được phép đến chiến trường để thu gom xác người – nguyên liệu hoàn hảo cho công trình chống lại Thượng Đế của mình.
Thế nhưng, Victor sớm phát hiện ra lý do thật sự khiến Henrich giúp đỡ mình: ông ta mắc bệnh giang mai nặng, chỉ còn sống được ít lâu, và muốn Victor dùng phát minh của mình để thay thân xác mới cho ông.
Victor từ chối. Trong lúc tranh cãi, Henrich ngã từ trên cao xuống và chết. Nhưng thay vì sợ hãi, Victor vẫn tiếp tục – vì cơn bão bên ngoài đang đến, mang theo thứ anh cần nhất: sét.
Khi tạo vật đầu tiên mở mắt

Sấm chớp xé ngang bầu trời. Victor điều khiển toàn bộ năng lượng vào cột thu lôi – mong đánh thức sinh vật được ghép từ hàng chục thi thể. Nhưng dòng điện vẫn không đủ. Anh gục ngã vì thất vọng, chìm vào giấc ngủ kiệt sức.
Và rồi khi bình minh lên, điều kỳ diệu – hay kinh hoàng – đã xảy ra: sinh vật Frankenstein mở mắt.
Từ giây phút đó, Victor chính thức vượt qua giới hạn con người. Nhưng anh cũng nhận ra mình chưa hề chuẩn bị cho việc sống chung với thứ mình vừa tạo ra. Sinh vật ấy phục hồi nhanh, mạnh mẽ vượt xa loài người, và có ánh nhìn ngây dại như đứa trẻ sơ sinh.
Khi William và Elizabeth đến thăm, Victor phải giấu sự thật rằng Henrich đã chết – và đặc biệt là giấu sinh vật kia dưới tầng hầm. Elizabeth lại cảm nhận được thứ gì đó nơi con quái vật ấy – một linh hồn. Trong khi Victor chỉ xem nó là công cụ, Elizabeth lại nhìn thấy một con người.
Nhưng rồi bi kịch nối tiếp bi kịch. Victor đổ lỗi cho sinh vật là kẻ đã giết Henrich, rồi phóng hỏa cả tòa tháp, thiêu sống nó bên trong. Trong tiếng hét vang vọng giữa đêm giông, sinh vật chỉ biết kêu đúng một từ duy nhất: Victor.
Quái vật lạc giữa thế giới con người
Ngọn lửa không giết được nó. Sinh vật trốn thoát qua đường cống và lang thang trong rừng sâu. Bị thợ săn truy đuổi, nó ẩn náu trong nhà một gia đình chăn cừu, âm thầm giúp họ chất củi, xua sói, và học cách quan sát loài người.
Dần dần, nó hiểu được rằng con người giết chóc không vì ghét bỏ, mà vì sinh tồn. Nó đặc biệt thân thiết với ông lão mù trong nhà – người duy nhất không nhìn thấy hình dạng gớm ghiếc của nó. Ông dạy nó nói, đọc, và kể về thế giới bên ngoài.

Khi mùa đông đến, cả gia đình rời đi, chỉ còn ông lão ở lại. Sinh vật quyết định lộ diện. Và thay vì sợ hãi, ông lão dang tay đón nhận nó như một người bạn. Đây là khoảnh khắc hiếm hoi trong phim khiến khán giả rơi nước mắt – vì cuối cùng, giữa thế giới tàn nhẫn, vẫn có người đối xử với quái vật bằng lòng nhân.
Thế nhưng bi kịch lại ập đến. Bầy sói tấn công, ông lão chết trong vòng tay của sinh vật. Khi người nhà trở về, họ tấn công nó vì tưởng nó là hung thủ. Và khi hàng chục viên đạn bắn vào người, nó nhận ra: mình không thể chết.
Trở lại nơi bắt đầu
Mang trong mình sự đau đớn và cô độc, sinh vật tìm về tàn tích của phòng thí nghiệm. Ở đó, nó phát hiện ghi chép của Victor, biết được sự thật rằng nó chỉ là một phép thử, một thí nghiệm điên rồ của kẻ đã sinh ra mình. Và nó cũng biết địa chỉ của gia đình Frankenstein.
Cùng lúc, đám cưới của William và Elizabeth diễn ra. Victor có mặt, nhưng mang tâm thế nặng nề. Khi anh và Elizabeth đối mặt, cô buông lời lạnh lẽo – rằng anh không còn là con người mà cô từng biết nữa.

Ngay lúc ấy, sinh vật xuất hiện. Nó đòi Victor tạo ra một người giống nó để bầu bạn, hoặc kết liễu nó. Nhưng Victor không thể làm được cả hai. Trong cơn tuyệt vọng, anh bắn súng – và vô tình giết chết Elizabeth khi cô lao vào can ngăn.
Cảnh này như một vòng lặp tàn nhẫn của số phận: Victor giết người phụ nữ giống mẹ, hệt như cha anh năm xưa để mặc mẹ chết trên bàn mổ. Bi kịch lặp lại, chỉ khác là lần này, Victor đã trở thành chính thứ mà anh căm ghét.
Hành trình cuối cùng: Cha và con
Cuộc rượt đuổi giữa Victor và sinh vật kéo dài suốt nhiều năm. Họ tìm nhau, hủy diệt nhau, cho đến khi năm 1857, cả hai chạm trán tại Bắc Cực – vùng đất lạnh giá và hoang vắng như chính linh hồn họ.
Trong trận chiến dữ dội, một quả bom phát nổ khiến Victor trọng thương, còn sinh vật vẫn đứng vững. Lúc này, con tàu hải quân Đan Mạch Horisont đi ngang qua và phát hiện Victor đang hấp hối giữa băng tuyết. Thuyền trưởng Anderson đưa anh lên tàu cứu chữa.

Nhưng sinh vật không bỏ cuộc. Nó tấn công tàu, giết chết sáu thủy thủ. Bằng pháo hạng nặng, họ đẩy nó xuống biển băng – nhưng vẫn không thể tiêu diệt nó. Khi Victor tỉnh lại, anh kể lại toàn bộ câu chuyện cho Anderson. Sinh vật quay lại, yêu cầu được nói nốt phần của mình.
Và rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng, Victor nhận ra sự thật: anh đã sống y hệt cha mình – kẻ muốn kiểm soát sự sống, áp đặt ý chí lên người khác, kể cả tạo vật của mình. Anh nhìn vào sinh vật – và thấy chính mình trong đó.
Trong hơi thở cuối cùng, anh nói:
Anh xin lỗi vì đã ban cho mày sự sống mà mày không hề muốn. Hãy tha thứ cho ta.
Sinh vật quỳ xuống, đáp lại bằng giọng run rẩy:
Hãy yên nghỉ đi cha.
Nó tha thứ. Lần đầu tiên, nó không còn là quái vật. Nó đã học được cách làm người – trong khi Victor, kẻ tự nhận là người, suốt đời sống như quỷ dữ.
Ánh sáng cuối cùng

Sau khi nghe câu chuyện, thuyền trưởng Anderson ra lệnh thả sinh vật đi. Ông hiểu rằng không phải tất cả những gì ta thấy gớm ghiếc đều là xấu xa, và không phải mọi thứ mang hình người đều có trái tim.
Chiếc tàu Horisont quay đầu, bỏ lại Bắc Cực lạnh giá. Khi bình minh lên, sinh vật Frankenstein đứng giữa cánh đồng băng, đón những tia nắng đầu tiên – thứ ánh sáng mà Victor từng dạy nó tìm kiếm.
Nó nhắm mắt lại, mỉm cười. Lần đầu tiên, sinh vật ấy thật sự sống.
Một cái nhìn mới từ Guillermo del Toro
Frankenstein 2025 không chỉ là phim kinh dị. Nó là một bi kịch triết học về sự kiêu ngạo của con người, về nỗi cô đơn của tạo vật bị chối bỏ, và về cách cái chết có thể là điều nhân từ hơn cả sự sống.
Guillermo del Toro đã khéo léo đưa chất gothic đặc trưng của ông – pha trộn giữa kinh dị và lãng mạn, giữa máu me và nhân tính. Mỗi khung hình như một bức tranh lạnh, ánh sáng mờ, tông màu xanh lam và xám bạc bao phủ, khiến người xem cảm thấy vừa u ám vừa mê hoặc.
Oscar Isaac thể hiện Victor đầy chiều sâu: điên rồ, kiêu ngạo, nhưng vẫn có những phút yếu mềm đến đáng thương. Còn sinh vật Frankenstein – được tạo hình tuyệt đẹp và ám ảnh – là nhân vật thật sự khiến ta đồng cảm. Nó không phải quái vật. Nó chỉ là tấm gương phản chiếu lại nhân loại.
Tổng kết – Khi con người là kẻ đáng sợ nhất
Frankenstein 2025 khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn rất lâu. Bộ phim như một lời nhắc nhở: đôi khi, điều khiến ta kinh hãi không phải là tạo vật nhân tạo, mà là chính bản năng tự hủy của loài người.
Guillermo del Toro đã không làm lại một Frankenstein máu me, mà ông kể một câu chuyện về tội lỗi, về sự tha thứ, và về tình cha con méo mó nhưng đầy nhân tính.
Câu thoại Hãy yên nghỉ đi cha có lẽ là một trong những kết thúc đau lòng nhất mà W2W từng review. Vì nó không chỉ là lời tiễn biệt giữa quái vật và người tạo ra nó – mà còn là lời cầu xin được giải thoát khỏi mọi khổ đau.
Và đó chính là khoảnh khắc, khi quái vật trở thành con người hơn bao giờ hết.
Discussion about this post