Family Guy luôn nổi tiếng với một điều mà không nhiều series hoạt hình dám làm: dùng chính những thứ thiêng liêng nhất của văn hóa đại chúng để làm trò đùa. Nhãn hàng, người nổi tiếng, nhân vật lịch sử, thậm chí cả những tượng đài truyền hình mà hàng triệu người yêu thích, không thứ gì là ngoại lệ trước sự bẩn bựa có tính toán của Seth MacFarlane và ekip. Và hôm nay, chúng ta sẽ điểm qua đúng những show truyền hình xấu số đã trở thành nạn nhân của series đình đám này, từ những cái tên quá đỗi kinh điển cho đến những màn roast bất ngờ đến mức khán giả không kịp phòng thủ.
Breaking Bad: Khi Tượng Đài Bị Kéo Xuống Ngang Sitcom

Sau 16 mùa phát sóng mà vẫn trắng tay Emmy ở hạng mục lớn, Family Guy quyết định chơi một ván cực kỳ liều: nếu không thể thắng ở sân drama, thì họ sẽ kéo drama xuống sân của mình. Và mục tiêu đầu tiên không ai khác chính là Breaking Bad, tượng đài truyền hình hiện đại mà ai cũng biết, ai cũng ngưỡng mộ.
Trong tập Emmy Winning Episode, Peter Griffin hóa thân thành một phiên bản lỗi của Walter White, ở đây được gọi là Walter Right. Thay vì cái nhìn lạnh lùng đặc trưng, nội tâm giằng xé và khí chất đen tối làm nên Bryan Cranston huyền thoại, Peter mang đến một Walter ngớ ngẩn, thiếu kiểm soát và hoàn toàn không đáng sợ. Cleveland được chọn làm Jesse Pinkman, một lựa chọn cố tình gây tranh cãi về mặt chủng tộc. Chris vào vai Walter Jr. nhưng thực chất vẫn chỉ là Chris: ngây ngô, vô dụng và không hề có chiều sâu. Điều thú vị là Family Guy không hề cố tái hiện chất điện ảnh. Ngược lại, họ cố tình làm mọi thứ trở nên rẻ tiền và lố bịch. Đó không phải parody để tôn vinh, mà là parody để kéo cả một tượng đài xuống ngang hàng với sitcom hoạt hình.
Weirdo thấy phim này thế nào?
Nhìn ở góc độ chiến lược, đây là bước đi táo bạo đến mức đáng nể. Family Guy đang nói thẳng: nếu chúng tôi không được xem là nghệ thuật cao cấp, thì chúng tôi sẽ kéo nghệ thuật cao cấp xuống làm trò cười. Đó chính là tinh thần không khoan nhượng đã làm nên thương hiệu của họ.
The Jetsons: Tương Lai Hoàn Hảo Sụp Đổ Trong Một Giây

Nếu Breaking Bad bị kéo khỏi đỉnh cao nghệ thuật, thì The Jetsons lại bị bóc trần khỏi lớp vỏ gia đình tương lai hoàn hảo. Và lần này Family Guy không chỉ cà khịa, họ phá nát luôn sự ngây thơ của bản gốc.
Trong một đoạn cắt ngắn, Family Guy tái hiện lại phần mở đầu kinh điển của The Jetsons. Bối cảnh vẫn là thành phố bay lơ lửng, xe hơi bay, nhịp sống tương lai nhẹ nhàng. Jane Jetson bước vào tiệm mua sắm, giật ví của George như trong bản gốc. Nhưng thay vì cười hiền và để vợ tiêu tiền như một ông chồng sitcom mẫu mực, George phiên bản Family Guy giật ngược lại và quát: không, không, cô lấy một ít thôi, tôi giữ phần còn lại. Chỉ một thay đổi nhỏ, nhưng thông điệp quá rõ: cái thế giới utopia sạch sẽ, dễ thương của The Jetsons là ảo tưởng. Gia đình không vận hành bằng nụ cười và nhạc nền vui vẻ như thế.
Cú đòn chí mạng hơn đến từ một phân cảnh khác, khi Jane Jetson rơi từ trên trời xuống và chết ngay trong sân nhà Peter, trong khi chiếc xe bay tiếp tục phóng đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Không nhạc nền. Không cảm xúc. Chỉ một cái bịch lạnh lùng. The Jetsons từng đại diện cho niềm tin vào tương lai tươi sáng của nước Mỹ thập niên 60. Family Guy thì đại diện cho sự hoài nghi hậu hiện đại, nơi không có điều gì thiêng liêng đến mức không thể bị đùa cợt. Và bằng cách kéo một gia đình hoàn hảo rơi thẳng xuống đất, họ đang nói rằng tương lai không phải lúc nào cũng bay cao lơ lửng.
American Idol: Màn Roast Mà Chính Nạn Nhân Cũng Cười

Nếu có một màn parody mà cả hai bên đều thấy vui, thì đó chính là cách Family Guy xử lý American Idol. Nhưng đừng nhầm, họ vẫn mỉa mai rất mạnh tay.
Trong tập Lois Kills Stewie năm 2007, giữa cơn điên loạn của Stewie khi giữ Brian làm con tin, cậu bé bất ngờ nhắc đến lần mình đi thi American Idol và hát dở đến mức khiến ban giám khảo phát điên. Phần gây sát thương thật sự không nằm ở bài hát mà ở phần nhận xét sau đó. Simon Cowell phiên bản hoạt hình lạnh lùng buông câu đây là một trong những màn trình diễn tệ nhất tôi từng nghe. Paula Abdul nhẹ nhàng nhưng cứng rắn. Randy Jackson giữ nguyên phong cách quen thuộc trước khi kết luận Stewie không biết hát.
Điều khiến màn roast này đặc biệt là chính Simon, Paula và Randy lồng tiếng cho nhân vật của mình. Họ đang tự chế giễu hình tượng truyền hình mà công chúng đã quá quen. Vào năm 2007, American Idol là chương trình thực tế có rating cao nhất nước Mỹ. Family Guy chỉ đơn giản là phóng đại những điều ai cũng thấy. Đằng sau tiếng cười là một lời châm biếm sâu hơn: American Idol không chỉ là cuộc thi âm nhạc, mà là cỗ máy sản xuất drama. Những lời nhận xét gay gắt không chỉ để đánh giá tài năng mà còn để tạo nội dung viral. Và khi ban giám khảo đồng ý tham gia, trò đùa chuyển từ công kích sang tự trào, khiến nó thông minh hơn rất nhiều.
The Simpsons: Đứa Em Nổi Loạn Cà Khịa Người Anh Khai Đường

Nếu có một đối thủ truyền kiếp của Family Guy, thì đó chắc chắn là The Simpsons. Cùng là sitcom hoạt hình, cùng phát sóng trên Fox, nhưng một bên là huyền thoại từ năm 1989, còn một bên là đứa con nổi loạn sinh sau đẻ muộn. Và Family Guy chưa bao giờ ngại công khai thể hiện sự ganh đua đó.
Một trong những cú roast nặng nhất là khi Stewie tưởng tượng mình trở thành tổng thống và lập danh sách những người không xứng đáng tồn tại. Trong danh sách đó có câu: gã vẫn xem The Simpsons như năm 1994 mà không chịu thừa nhận là nó không còn buồn cười nữa. Nhưng cú đá tinh vi nhất lại xuất hiện trong tập The Juice Is Loose, khi một người trong đám đông hét lên chúng tôi không còn yêu ông như năm 1993 nữa. Nghe thì như đang nói về O.J. Simpson, nhưng 1993 cũng chính là thời kỳ hoàng kim của The Simpsons. Đây là tuyên bố thẳng thừng rằng series đó đã qua thời đỉnh cao, được nói trên sóng truyền hình quốc gia, cùng hệ thống Fox. Đó là một động thái liều lĩnh đến mức đáng nể.
Đỉnh điểm là tập crossover chính thức năm 2014 khi Peter và Homer kết thúc bằng một trận hỗn chiến dài và vô lý, ám chỉ rằng hai thương hiệu này thực chất không thể hòa hợp. Sự thật là Seth MacFarlane từng thừa nhận ông chịu ảnh hưởng từ The Simpsons. Nghĩa là Family Guy đang roast chính người anh lớn đã mở đường cho mình. Mỗi câu đùa về thập niên 90 không chỉ là châm biếm, nó còn là cách đứa em nói với người anh: chúng tôi đang ở đây, và chúng tôi không sợ so sánh.
The Sopranos: Biến Cái Kết Gây Tranh Cãi Thành Trò Đùa Bất Tử

Có những cái kết khiến khán giả bật khóc. Có những cái kết khiến khán giả vỗ tay. Và rồi có cái kết của The Sopranos, khiến hàng triệu người tưởng mất tín hiệu truyền hình. Tập cuối series HBO huyền thoại năm 2007 kết thúc bằng màn hình đột ngột cắt sang màu đen. Không nhạc. Không lời giải thích. Hết phim. Khán giả tranh cãi nhiều năm về ý nghĩa của nó.
Và tất nhiên, Family Guy không thể bỏ qua. Trong một tập sau đó, Stewie nói: ít ra nó không kết thúc kiểu The Sopranos, nơi nó chỉ cắt ngang giữa câu nói. Ngay sau câu đó, màn hình Family Guy cũng cắt đen ngay lập tức. Không nhạc nền. Không cảnh outro. Cắt. Hết.
Đó là một cú joke cực kỳ thông minh. Họ không chỉ nhắc lại cái kết gây tranh cãi, họ tái hiện nó theo đúng cách khiến khán giả từng khó chịu, rồi buộc người xem phải cảm lại cảm giác đó. Và khi khán giả bật cười thay vì bực mình, trò đùa đã thắng. Điều thú vị là Family Guy không hề đụng đến diễn xuất hay kịch bản của The Sopranos. Họ chỉ chọc đúng một điểm duy nhất: cái kết chia rẽ fandom. Nếu The Sopranos là biểu tượng của television as art, thì Family Guy là kẻ đứng bên ngoài bảo tàng, chỉ vào bức tranh đắt giá và hỏi: ừ thì nghệ thuật đấy, nhưng có cần làm người ta tắt TV hoảng hốt như vậy không?
Caillou: Cú Đâm Vào Văn Hóa Nuôi Dạy Con Hiện Đại

Trong số những chương trình thiếu nhi từng bị Family Guy nhắm đến, Caillou có lẽ là màn roast tàn nhẫn nhất. Không phải vì nó là show lớn, mà vì nó quá hiền. Trong tập Stewie’s First Word, sau khi Stewie buột miệng nói từ cấm kỵ trong nhà thờ, nghi phạm số một được xác định là chương trình duy nhất cậu xem gần đây: Caillou.
Ngay khi TV bật lên, Lois mới xem được vài giây đã lẩm bẩm chán thật. Và punchline thật sự đến từ giọng thuyết minh: người cha testosterone thấp của Caillou lại chiều theo cơn ăn vạ của thằng bé, rõ ràng đang cố nuôi dạy một sociopath. Family Guy không chỉ gọi show là nhàm chán, họ công kích trực tiếp phương pháp nuôi dạy con trong đó. Họ biến hình ảnh người cha hiền lành thành biểu tượng của sự nhu nhược. Và họ ám chỉ rằng việc liên tục chiều chuộng một đứa trẻ có thể tạo ra một Stewie ngoài đời thật.
Điều thú vị là lần này internet gần như đứng về phía Family Guy. Khác với những màn roast nhắm vào drama cao cấp, đây là cú đâm vào nỗi lo rất thật của phụ huynh hiện đại: nuông chiều quá mức. Family Guy chỉ việc đẩy nỗi lo đó lên cực đoan, và Stewie trở thành kết quả giả định đáng sợ.
Mr. Robot và Hannah Montana: Hai Kiểu Tấn Công Khác Nhau

Family Guy từng khen Mr. Robot. Nhưng nếu bạn biết Family Guy, bạn sẽ hiểu: lời khen hôm nay có thể là cú tát ngày mai. Trong tập sinh nhật của Brian, Stewie thông báo có quà từ Rami Malek, ngôi sao của Mr. Robot. Brian mở ra và phát hiện quầng thâm dưới mắt. Meg thêm vào: anh ta có gửi kèm luôn cái giọng đều đều và linh hồn đã chết không?
Đó là kiểu roast rất Family Guy: chọn một đặc điểm ngoại hình dễ nhận biết, phóng đại nó đến mức trở thành bản sắc nhân vật, rồi dùng nó để sụp đổ khí chất nghiêm túc của cả series. Mr. Robot được giới phê bình ca ngợi vì không khí u ám và nhân vật phức tạp. Nhưng với Family Guy, tất cả những gì họ thấy là một anh chàng hacker buồn bã với ánh mắt thiếu ngủ. Nhiều fan cho rằng trò đùa này hời hợt hơn các màn parody trước đó. Nhưng có lẽ đó cũng là chủ đích: đôi khi chỉ cần một đặc điểm ngoại hình cũng đủ để làm sụp đổ mọi thứ.

Với Hannah Montana thì khác hoàn toàn. Trong tập Hannah Banana, Stewie là fan cuồng đi tìm cách gặp thần tượng, và phát hiện ra Miley Cyrus thực chất là một android do Disney chế tạo. Một robot pop star được lập trình để hoàn hảo, dễ thương và sinh lời tối đa. Đây không còn là trò đùa đơn thuần. Đây là cáo buộc thẳng thừng: Disney không tạo ra nghệ sĩ, họ sản xuất sản phẩm. Vào năm 2009, Hannah Montana là hiện tượng toàn cầu với lượng fan khổng lồ và doanh thu hàng tỷ đô. Và Family Guy không hề che giấu quan điểm rằng họ xem sản phẩm này là công thức rỗng tuếch. Nhưng thay vì công kích Miley Cyrus ngoài đời, họ tạo ra một robot, một cách nói bóng gió rằng hệ thống mới là vấn đề.
Sesame Street và The Brady Bunch: Phá Nát Ký Ức Tuổi Thơ

Sesame Street chắc chắn là cái tên gây sốc nhất trong danh sách này vì đây không chỉ là chương trình giải trí, nó là biểu tượng giáo dục. Trong một tập, Bert giờ là cảnh sát cộc cằn, uống rượu, chửi thề. Ernie vẫn ngây thơ nhưng bối cảnh xung quanh đầy bạo lực và người lớn. Trong một tập khác, Stewie biến hình thành Elmo chỉ để nói: hi Brian, Elmo speak bad English on educational show. Một câu đùa đủ để chọc vào tranh cãi tồn tại nhiều năm về việc tại sao Elmo lại nói tiếng Anh sai ngữ pháp. Và Stewie còn ám chỉ Cookie Monster đang trong trại cai nghiện, nâng cấp việc nghiện bánh quy thành nghiện ngập thật sự.
Khi Bert uống rượu và Elmo nói sai ngữ pháp, Family Guy đang đặt logic người lớn vào thế giới trẻ con. Và khi lớp sơn giáo dục bong ra, điều còn lại chỉ là những nhân vật rất con người.

Với The Brady Bunch, ngay từ tập pilot Family Guy đã mở màn bằng một parody đen tối. Khi Jan phát hiện Greg hút thuốc và méc bố mẹ, thay vì một bài học đạo đức ấm áp, Greg bị tuyên án bốn giờ trong hố rắn còn Jan bị đưa vào phòng lửa suốt 24 giờ. Cú roast nặng nhất lại nằm ở chi tiết Cousin Oliver khi Stewie hét lên: mấy người không nhớ chuyện gì đã xảy ra với Bobby khi họ thêm Cousin Oliver vào Brady Bunch à? Đây là cú đâm vào lịch sử truyền hình: Cousin Oliver Syndrome là thuật ngữ chỉ hiện tượng sitcom thêm trẻ con để cứu rating nhưng không bao giờ thành công. Family Guy không chỉ chế giễu nội dung, họ chế giễu cả chiến lược sinh tồn của sitcom truyền thống.
Game of Thrones: Gom Thất Vọng Của Internet Thành Punchline

Nếu có một fandom từng đồng loạt thất vọng, đó là fan Game of Thrones mùa 8. Và tất nhiên Family Guy không bỏ lỡ. Trong tập HBO-No, Peter parody lại cảnh mở đầu của Game of Thrones với Jon Snow chuẩn bị cho trận chiến vĩ đại nhất mọi thời đại, nhưng màn hình tối om. Peter lồng tiếng: hãy chuẩn bị cho trận chiến hoành tráng nhất mà chẳng ai thấy được vì quá tối, rồi họ sẽ bảo do TV của bạn kém. Đó là cú đâm thẳng vào tập The Long Night bị chỉ trích vì ánh sáng quá tối. Family Guy còn nhại lại vụ chiếc cốc Starbucks vô tình lọt vào khung hình trong mùa 8, khi Jon Snow ngồi trên ngai sắt uống cà phê hiện đại như không có chuyện gì xảy ra.
Khác với nhiều màn roast khác, lần này khán giả gần như đứng về phía Family Guy hoàn toàn. Thậm chí có người nói phiên bản parody hai phút còn thỏa mãn hơn mùa cuối thật sự. Nữ diễn viên Gwendoline Christie thậm chí còn phản hồi tích cực về phiên bản hoạt hình của mình. Lần này Family Guy không cần sáng tạo thêm vấn đề. Internet đã làm sẵn cho họ rồi.
Bob’s Burgers và Robot Chicken: Khi Roast Là Trò Chơi Nội Bộ

Trong tập crossover với The Simpsons, khi Peter và Homer đồng ý chúng ta nên cách nhau nửa tiếng với một đống rác ở giữa, câu này nghe vô hại cho đến khi bạn biết lịch phát sóng của Fox: The Simpsons, rồi đến Bob’s Burgers, rồi đến Family Guy. Đống rác ở giữa chính là Bob’s Burgers. Đó là cách Family Guy ám chỉ show này chỉ là phần chuyển tiếp giữa hai tượng đài lớn hơn mà không cần nói thẳng một chữ nào.

Với Robot Chicken thì lại là một câu chuyện thú vị hơn nhiều. Trong tập đặc biệt Blue Harvest, Chris buột miệng hỏi Robot Chicken đã làm Star Wars trước mình rồi mà. Peter đáp: ba không nghĩ là nhiều người biết tới cái show đó đâu. Rồi: show nghiêm túc thì phải chiếu trên ABC, NBC, CBS, còn cái kia chiếu trên Cartoon Network. Và: 15 phút là sao, thế mà cũng gọi là chương trình à? Cú đâm trực diện vào thời lượng ngắn và nền tảng phát sóng của Robot Chicken. Nhưng điều khiến trò đùa này thú vị nằm ở hậu trường: Robot Chicken do Seth Green đồng sáng tạo, và Seth Green cũng chính là người lồng tiếng cho Chris Griffin. Nghĩa là Chris đang bảo vệ Robot Chicken còn Peter đang chê nó. Hai ông Seth tự trêu nhau công khai trên sóng truyền hình. Đó là kiểu roast anh em trong nhà, không phải chiến tranh rating, mà là meta-humor giữa những người trong cùng ngành. Và có lẽ đó là màn roast thú vị nhất: khi bạn chế giễu một show nhưng người làm show đó cũng đang đứng trong phòng thu, cười cùng bạn.
Nhìn Lại: Tại Sao Family Guy Luôn Thắng Trong Trò Chơi Này
Nhìn lại toàn bộ những màn roast này, điều thú vị không nằm ở việc Family Guy chế giễu ai, mà là cách họ làm điều đó. Họ không chỉ nhại lại bề mặt của một bộ phim hay chương trình truyền hình. Họ bóc tách hình ảnh, phóng đại định kiến, và khai thác đúng thứ khán giả đã từng nghĩ nhưng chưa nói ra.
Khi đụng đến những tượng đài như The Simpsons, những drama nặng ký như Breaking Bad, hay các hiện tượng văn hóa đại chúng như Game of Thrones, Family Guy không đứng ở vị thế của một nhà phê bình. Họ đứng ở vị trí của kẻ gây rối. Và chính vì không tôn trọng quy tắc kính nể, họ có thể biến bất cứ thứ gì thành trò cười.
Nhưng ẩn dưới lớp hài hước thô ráp đó là một sự hiểu biết sâu sắc về truyền hình. Họ biết rõ cấu trúc sitcom cũ kỹ, biết điểm yếu của show thực tế, biết nỗi thất vọng tập thể trước những cái kết gây tranh cãi. Mỗi câu đùa, dù nghe có vẻ ngẫu hứng, đều đánh trúng một ký ức chung của khán giả. Cuối cùng, điều làm nên sức mạnh của Family Guy không phải là sự xúc phạm. Mà là sự táo bạo. Trong một ngành công nghiệp thường né tránh va chạm, họ chọn cách lao thẳng vào nó và cười thật lớn. Đó mới là thứ khiến những show truyền hình bị Family Guy cà khịa không bao giờ thực sự bị tổn thương, mà ngược lại, còn được nhớ đến lâu hơn nhờ những trò đùa đó.
Discussion about this post