Nếu làng manga kinh dị Nhật Bản có một người được gọi là cha đẻ, thì cái tên đó chắc chắn là Kazuo Umezu. Phong cách vẽ dị biệt cùng những cốt truyện kỳ quặc đến mức ám ảnh đã giúp ông đặt viên gạch đầu tiên cho cả một thể loại, đồng thời truyền cảm hứng cho thế hệ sau này, trong đó có cả bậc thầy kinh dị hiện đại Junji Ito. Vậy nếu những câu chuyện quái dị ấy được chuyển thể lên màn ảnh thì sẽ trông như thế nào?
Câu chuyện 1: Điều ước
Cậu bé Hitoshi sống trong một gia đình bình thường, nhưng lại khác thường ở chỗ không giao lưu với ai, luôn đứng đầu lớp và tuyệt nhiên không hiểu khái niệm bạn bè là gì. Một buổi chiều, cậu nhặt được khối gỗ tròn ở bãi rác rồi lao vào phòng đục đẽo, gắn mắt, quấn dây kẽm làm thân. Mẹ cậu bắt gặp con hình nhân kỳ dị và khuyên con nên ra ngoài kết bạn, nhưng Hitoshi khăng khăng nó chẳng có gì đáng sợ, rồi đặt tên nó là Mokume.
Cậu ước Mokume có thể cử động được, ngày ngày bắt chước ảo thuật gia trên tivi để tĩnh tâm gọi năng lượng vũ trụ. Vì sự kỳ quặc này, mẹ cho cậu đi học thêm, và ở đó Hitoshi kết bạn với cô bé Tomoko. Ngày Tomoko đến chơi, cậu vội giấu Mokume vào tủ, mặc ánh mắt nó dõi theo qua khe cửa. Sau khi tiễn bạn về, cậu quyết định không cần Mokume nữa, buộc nó lên xe rồi ném xuống một cái hố lớn.
Nhưng chuyện chưa dừng lại. Đèn học tự vỡ dù chẳng ai chạm vào, Tomoko bị một lực vô hình đẩy ngã ở trường, rồi cô nghỉ học không lời từ biệt. Đêm mưa, mất điện, Mokume trở về, đập vỡ cửa kính lẻn vào phòng, đuổi theo Hitoshi và cắn phập vào vai cậu. Trò trốn tìm kinh hoàng kết thúc khi cậu bị tóm lại, khóc lóc hứa sẽ mãi làm bạn với nó, nhưng đó chỉ là lời dối trá để đánh lạc hướng. Ngay khi Mokume tin tưởng buông lỏng, Hitoshi vớ ghế đập liên tục vào nó, vừa đánh vừa xin lỗi rằng vì Mokume mà cậu mất đi người bạn duy nhất. Điều ước năm nào đã trói buộc cậu với con hình nhân, và cũng chính tay cậu đã kết liễu người bạn đầu tiên của đời mình.
Câu chuyện 2: Món quà
Từ nhỏ, Yuko đã bị mẹ gieo vào đầu nỗi sợ về một ông già Noel khổng lồ mắt xanh sẽ đến trừng phạt nếu cô làm điều xấu. Lớn lên, trước buổi tiệc Giáng sinh, cô viết thư cho Yosuke, chàng trai mình thầm thương, úp mở về một món quà đặc biệt. Buổi tiệc diễn ra ở một nơi âm u đầy tượng kỳ dị, và giữa cuộc vui, một người bạn lục túi Yuko đọc to bức thư, trêu rằng món quà chính là bản thân cô. Yosuke đứng ra giải vây, còn nhóm bạn vẫn không ngừng ép cô uống rượu.
Cả nhóm say xỉn kéo đến một khách sạn dạng lâu đài, nơi Yuko nhận ra nhiều món đồ quen thuộc từ phòng thời thơ ấu, và một nhân viên hóa trang ông già Noel với ánh mắt lạnh lẽo khiến cô rùng mình. Nhóm bạn gái đẩy Yuko vào phòng riêng của Yosuke rồi bỏ đi, thực chất chỉ đang lợi dụng sự ngây thơ để ép cô trả hóa đơn và vượt giới hạn với bạn trai ngay trong đêm thánh.
Chính hành vi tội lỗi ấy đã kích hoạt lời nguyền mang tên sự trả thù của Santa. Một ác quỷ khoác áo đỏ lần lượt xử lý từng người, chỉ còn Yuko, Yosuke và một cô bạn sống sót trốn vào cầu thang thoát hiểm, nhưng Yosuke phải ở lại chặn cửa và cả ba đều bị tóm. Yuko tỉnh dậy giữa căn phòng đẫm máu, chứng kiến bạn mình bị treo lên như một món quà, còn Yosuke mất một chân rồi tắt thở trước mắt cô. Khi chỉ còn lại một mình bị Santa truy đuổi, sự thật hé lộ rằng chính Yuko cũng đã dàn dựng cả màn kịch ngây thơ để lấy lòng thương hại từ Yosuke. Đúng lúc lưỡi dao vung xuống, cô giật mình tỉnh dậy, hóa ra tất cả chỉ là giấc mơ trước ngày tiệc thật diễn ra.
Yuko quyết định không thực hiện kế hoạch nữa, nhưng lại tỏ ra khó chịu khi bố mẹ nhắn hỏi cô có về nhà không, kèm câu nói ám ảnh rằng bố sẽ luôn dõi theo con. Một người bạn gọi điện kể lại giấc mơ y hệt về tòa lâu đài, và ngay sau đó, Yuko mở tủ lạnh thấy một cái đầu đầy giòi rơi ra, còn sau đầu mình cũng xuất hiện một lỗ hổng bị gặm nhấm. Nhưng ánh sáng ban mai ló rạng, hóa ra Yuko chỉ là một bé gái vừa tỉnh khỏi ác mộng, hào hứng kể với bố mẹ rằng mình đã hóa thân Santa để trừng trị một cô gái xấu xa. Bố mẹ cô chỉ cười, tặng con búp bê ông già Noel và mong con mãi giữ sự trong sáng ấy. Chi tiết ấy hé lộ một sự thật rùng rợn, rằng gia đình này nuôi dạy con bằng sự đe dọa và bạo lực tâm lý đến mức Yuko bị ám ảnh, hóa thân thành chính nỗi sợ để trừng phạt bản thân trong tương lai.
Câu chuyện 3: Ngôi nhà côn trùng
Trong một căn phòng phủ đầy tơ nhện, người đàn ông lặng lẽ mang vào bát rau củ rồi thản nhiên bước ra, xem đó như thói quen mỗi ngày. Đó là thế giới của Rui và Mikuriya, cặp vợ chồng sống trong cuộc hôn nhân yên ả mà nghẹt thở. Mikuriya khuyên vợ ra ngoài giao lưu vì đồng nghiệp đồn anh giam lỏng cô, nhưng Rui chỉ đáp ở nhà thoải mái hơn.
Khi đồng nghiệp Oguri thổ lộ tình cảm với Mikuriya, anh gạt phăng, nhưng vừa về nhà lại nổ ra trận cãi vã vì nghi ngờ vợ ngoại tình. Sự nghi kỵ ngày càng lớn, anh gọi điện kiểm tra vợ mỗi giờ, giam cô trong nhà, trong khi với người ngoài anh vẫn nói vợ mình luôn hoạt bát. Chính kiểu thao túng tâm lý ấy, lúc lôi đình lúc dịu dàng, khiến Rui dần suy sụp, cảm thấy như đang bị giam cầm tinh thần và sắp biến thành côn trùng thực sự.
Trong cơn mê loạn, Rui tự nhủ phải hóa thành bướm để được tự do, quấn mình vào lớp ni lông tựa tơ nhện, mặc kệ Oguri công khai ve vãn chồng mình và hứa hẹn một tương lai tươi sáng nếu anh chịu buông bỏ cuộc hôn nhân bế tắc. Không cam lòng, Oguri tự mình lên căn phòng đầy mạng nhện và không bao giờ trở ra. Mikuriya phát hiện một con nhện khổng lồ bò ra, vợ anh đã từ bướm hóa thành nhện chực xâu xé anh. Ngay khi nó vung vuốt, anh ôm chầm lấy nó, người vợ hiện nguyên hình với cây kéo trên tay. Câu chuyện khép lại bằng một cuộc đổi chỗ kỳ lạ, Mikuriya bị giam trong căn phòng u tối, Rui vui vẻ sắp xếp lại căn nhà, còn Oguri không bao giờ bước ra khỏi căn phòng mạng nhện được nữa, cái giá cho việc chen chân vào hôn nhân người khác.
Câu chuyện 4: Người rắn
Một nữ sinh có biểu hiện lạ đã giết chết giáo viên của mình ngay tại lớp học. Cô bé Yumiko, nạn nhân của những lời trêu chọc và ám ảnh sau vụ án, được mẹ gửi về quê nghỉ ngơi tại nhà người họ hàng, nơi có em họ Kyoko. Vừa đến nơi, cô đã bị dân làng nhìn bằng ánh mắt cảnh giác, một bà lão thì thầm hai chữ Rắn thần rồi vội bỏ đi khi biết cô đến từ Tokyo. Người chú cũng lạnh lùng nói cô không nên đến đây, còn chú thím bàn nhau nên đuổi cô về ngay trong đêm.
Kyoko kể về lời đồn con rắn lột xác sắp bò vào làng, trùng hợp với thời điểm Yumiko xuất hiện, trong khi cô em út mù lòa Mariko bỗng gào thét rằng rắn đến rồi. Khi hai chị em tìm đến nhà bà đồng để xin lời đính chính thì phát hiện nơi đó hoang vắng, và giữa lúc tìm kiếm, Kyoko bỗng biến mất. Yumiko chạm trán một người đàn bà rắn, hát một bài đồng dao khiến nó hóa rắn thường nhưng vẫn bị cắn vào chân. Đêm đó quần áo cô bị rạch nát, sáng hôm sau tỉnh dậy với da rắn lột đầy giường và răng mọc dài bất thường, khiến cả làng như bị điều khiển lao vào tấn công cô, trong khi Kyoko đứng nhìn đầy đắc ý.
May thay Mariko tiết lộ sự thật rằng bà đồng đã chết từ lâu, mọi lời của Kyoko chỉ là bịa đặt. Yumiko phát hiện chính Kyoko là người viết bài nguyền rủa và rạch đồ mình vì lòng đố kỵ, không chịu nổi cảnh bằng tuổi mà chị được sống sung sướng ở Tokyo còn mình chôn vùi tuổi trẻ nơi làng quê ngột ngạt. Kyoko tuyên bố sẽ đồng hóa Yumiko để chiếm lấy cuộc sống của chị, thậm chí thao túng cha mẹ chôn sống cô, nhưng Yumiko kịp thoát ra tìm đến nơi giam giữ Mariko. Đứng trước bờ vực thù hận, Yumiko buông vũ khí, thừa nhận mình từng muốn tìm đến cái chết vì không dám đối diện bóng tối trong lòng, và sẵn sàng hy sinh nếu điều đó xóa được lòng căm thù trong em họ. Chính sự bao dung ấy đã phá vỡ lời nguyền, Kyoko bật khóc tìm lại nhân hình, và Yumiko dắt tay Mariko trở về thành phố trong sự bịn rịn tiễn đưa.
Câu chuyện 5: Ăn kiêng
Tomoko, nữ sinh cấp ba có tài hội họa, vừa tỏ tình với Akira nhưng bị anh từ chối lạnh lùng. Buồn bã, cô vùi mình vào đồ ăn, rồi bất chợt thấy mặt mình hiện lên một gương mặt béo tròn xa lạ khiến cô hoảng sợ nôn mửa. Từ đó, hình ảnh phản chiếu của bản thân liên tục khiến cô tin rằng mình đang béo lên, đến mức không dám ăn uống trước mặt bạn bè. Khi nghe một người bạn hớn hở tuyên bố sẽ theo đuổi Akira, Tomoko không kìm được cơn giận, gào lên rằng cô ta không xứng đáng có được anh.
Về nhà, cô điên cuồng bước lên cân và nhận ra mình thực sự đã béo, hiểu rằng bị từ chối vì ngoại hình chứ không phải ảo tưởng. Nhiều ngày sau, cô giam mình trong phòng tối, không ăn chỉ uống nước, từng định dùng dao rạch bụng khi nhìn lớp mỡ thừa. May cô còn tỉnh táo, và sau chuỗi ngày nhịn đói, cô thực sự gầy đi như trong tưởng tượng. Diện bộ đồ đẹp bước ra phố, cô thèm thuồng nhìn người khác ăn nhưng không dám vì sợ trở lại vóc dáng cũ. Cô tìm đến rủ Akira đi dạo, và vì chưa từng để ý đến cô lúc còn béo nên anh chẳng nhận ra. Một ngày vui vẻ trôi qua nhưng cơn đói vẫn cồn cào, và khi Akira muốn đưa mối quan hệ đi xa hơn tại khách sạn, Tomoko không thể kìm nén được nữa. Giữa nụ hôn, cô cắn đứt lưỡi anh rồi nuốt trọn. Akira, từ người bạn đi ăn tối, đã trở thành chính bữa tối của cô.
Câu chuyện 6: Cái chết?
Mười năm trước, năm cô gái từng chơi trò gọi hồn tại một ngôi nhà hoang rồi mất tích bí ẩn. Nhóm bạn gồm Miku, Rei, Iwao và Manoda nhận lời thử thách 24 giờ tại chính ngôi nhà đó để kiểm chứng năng lực của nhà ngoại cảm đã giải nghệ Satomi, người có chiếc xe đỗ sẵn bên ngoài. Manoda là quản lý một trang web truyền thuyết đô thị, muốn thực hiện thử nghiệm thực tế với những người có giác quan đặc biệt. Iwao từng bị sa thải và muốn rũ bỏ cuộc sống tẻ nhạt, Miku thường có ảo giác kỳ lạ, còn Rei từng bị một bàn tay trẻ con túm chặt chân trong một trải nghiệm rùng rợn.
Điện thoại mất sóng hoàn toàn, cả nhóm ở lại đến bình minh, thay nhau kể về những hiện tượng kỳ lạ mình từng thấy. Khi Satomi vẫn bặt vô âm tín, có người nghi ngờ tất cả chỉ là trò dàn dựng, nhưng bước vào một căn phòng tối, bầu không khí đột ngột đổi khác khi một bóng dáng kỳ dị xuất hiện khiến Rei ngã quỵ, khẳng định đó không phải hồn ma mà là một sinh vật khác hẳn. Sự hoảng loạn lan nhanh, cả nhóm tháo chạy nhưng cửa chính đã biến mất, những bức tường đá bao vây họ trong một không gian không lối thoát. Giữa tuyệt vọng, một người nảy ý định dùng bạn đồng hành làm vật tế thần, lòng ích kỷ đẩy cả nhóm vào cảnh tàn sát lẫn nhau cho đến khi tất cả ngã xuống.
Ngay khoảnh khắc kinh hoàng lên đỉnh điểm, tiếng hô cắt của đạo diễn vang lên phá tan bầu không khí căng thẳng của trường quay. Hóa ra toàn bộ bi kịch chỉ là một cảnh quay trong bộ phim kể về người phụ nữ phải sinh tồn giữa bầy quái vật trong một thế giới đã diệt vong.
Lời kết
Đó là hành trình điên rồ kéo dài qua sáu câu chuyện trong tuyển tập Kazuo Umezu’s Horror Theater, mỗi câu chuyện mang một thông điệp riêng, từ nỗi cô đơn tuổi thơ, ám ảnh ngoại hình, cho đến lòng đố kỵ và sự thao túng tâm lý trong các mối quan hệ. Hãy để lại bình luận cho W2W biết bạn thích câu chuyện nào nhất, và đừng quên like, share, subscribe nếu bạn thích video này.
Discussion about this post