Nếu bạn từng xem Paranormal Activity và bị ám bởi mấy khung hình rung rung, tiếng động nhỏ trong đêm, rồi camera an ninh bỗng dưng quay đúng vào thứ không nên thấy, thì Homecam là một bước tiếp theo khá nặng đô của dòng phim kinh dị chơi trò thiết bị ghi hình. Nhưng điểm khiến Homecam khó chịu theo kiểu rất thật là phim không chỉ hù bằng ma hay bằng cú giật mình. Nó trộn nỗi sợ siêu nhiên với một bi kịch tâm lý của một người mẹ không thể chấp nhận hiện thực về chính đứa con gái mình.
Và khi bạn nghĩ mình đang xem một câu chuyện trừ tà quen thuộc, Homecam lại lật bàn theo kiểu rất Hàn: thứ đáng sợ nhất không nhất thiết là con ma trong camera, mà là cái góc nhìn của người đang nhìn camera. Cùng bắt đầu hành trình tóm tắt phim kinh dị Hàn Quốc Homecam (2025) theo đúng mạch kịch bản nhé, weirdo go.
Mở đầu Homecam: Một cái chết kỳ lạ và lời chào của thứ không thuộc về con người
Homecam mở đầu bằng một cảnh vừa nhanh vừa lạnh sống lưng. Một cô gái tên Eun Joo quay video gửi cho mẹ. Không khí ban đầu rất đời thường, kiểu một đoạn tâm sự mà ai cũng có thể làm. Nhưng rồi có gì đó xuất hiện trước mặt cô, thứ mà khán giả không thấy rõ, chỉ cảm nhận được qua ánh mắt và nhịp thở của Eun Joo. Cô bắt đầu thì thầm bằng một giọng lạ, như thể có ai đang nói hộ qua miệng cô. Và ngay sau đó, Eun Joo đập đầu vào tường cho đến chết. Mở màn kiểu này giống như một lời cảnh báo: trong Homecam, bạn sẽ không được chuẩn bị trước khi mọi thứ lao tới.

Nỗi sợ trong Homecam thường bắt đầu từ khoảnh khắc một người bỗng không còn là chính họ.
Sung hee và căn nhà mới: An ninh tốt, giá rẻ, và một tòa nhà có bí mật
Máy quay chuyển sang Sung hee, một người mẹ đơn thân mới ly hôn. Cô đang tìm nhà mới để sống cùng con gái nhỏ Joo hee. Tòa nhà cũ, nhưng tiền thuê thấp, lại có vẻ an ninh ổn. Với một người đang phải tự gánh mọi thứ sau ly hôn, những tiêu chí đó nghe quá hợp lý. Vấn đề là phim kinh dị hiếm khi cho bạn một lựa chọn hợp lý mà không kèm theo hóa đơn.
Ngay từ ngày đầu, sự kỳ quặc đã xuất hiện. Hàng xóm tầng dưới liên tục đứng ngoài ban công nhìn chằm chằm Sung hee và Joo hee. Đêm đến, ông ta còn xuất hiện trước cửa nhà. Sung hee hoảng sợ đóng sầm cửa lại. Đây là kiểu chi tiết rất đời, vì ai sống chung cư cũng hiểu cảm giác bị soi, bị nhìn, bị lỡ bước ra hành lang lúc khuya rồi thấy một người đứng đó quá lâu. Homecam lấy đúng cái bất an đó để rót thêm một lớp kinh dị.

Chưa cần ma, chỉ riêng cảm giác bị theo dõi đã đủ làm người ta mất ngủ.
Mai xuất hiện: Người trông trẻ Việt Nam và những chiếc camera được lắp vì tình thương lẫn sự bất lực

Vì tính chất công việc điều tra viên bảo hiểm, Sung hee thường xuyên bận, không thể lúc nào cũng ở cạnh con. Lo con ở nhà một mình, cô quyết định tìm người trông trẻ. Ở Hàn, chi phí giúp việc đắt, nên Sung hee thuê tạm một người phụ nữ Việt Nam nói tiếng Hàn lưu loát tên Mai, 30 tuổi.
Để an tâm hơn, Sung hee lắp một vài chiếc camera trong nhà để có thể kiểm tra con bất cứ lúc nào. Đây là chỗ Homecam đánh vào tâm lý hiện đại: khi bạn không thể ở đó, bạn dùng camera thay cho sự hiện diện. Nhưng camera không bù được sự vắng mặt, nó chỉ giúp bạn nhìn thấy những thứ bạn ước gì mình chưa từng thấy.
Hôm Mai đến phỏng vấn, mọi thứ bình thường. Nhưng ngày nhận việc, Mai thay đổi hẳn: ăn mặc cầu kỳ hơn, trang điểm đậm hơn. Sung hee hơi bất ngờ, nhưng tự trấn an rằng giới trẻ đôi khi thích chăm sóc bề ngoài. Cái kiểu tự trấn an này nghe quen lắm, vì nó là phản xạ của người đang cố giữ cuộc sống bình thường.
Cú sốc đầu tiên: Trên camera, Mai cầm dao trước mặt Joo hee
Trong giờ giải lao, Sung hee mở điện thoại kiểm tra camera. Và cô thấy một cảnh tượng khiến tim rơi thẳng xuống bụng: Mai cầm dao làm bếp vung vẩy trước mặt Joo hee, miệng liên tục nói gì đó. Sung hee hoảng loạn, nhưng chưa kịp hiểu chuyện thì sếp gọi cô vào họp riêng. Tình huống này khó chịu ở chỗ nó giống ác mộng của phụ huynh đi làm: bạn nhìn thấy nguy hiểm qua màn hình nhưng không thể lập tức lao về nhà.

Một khi nhà bạn có camera, mọi khoảnh khắc bình thường đều có thể biến thành bằng chứng đáng sợ.
Cuộc họp riêng lại dẫn Sung hee tới một thông tin khác, nghe xong càng lạnh hơn. Một tháng trước, ở chính tòa nhà này có một vụ việc đau lòng: một cô bé tên Eun Joo ngã từ ban công tầng cao và tử vong. Ban đầu kết luận là tự tử, nhưng khi cảnh sát thu được điện thoại, họ phát hiện một video lạ.
Trong video đó, Eun Joo đọc thư tuyệt mệnh gửi mẹ và nói rằng gần đây mình hoàn toàn không còn là chính mình. Đúng lúc Sung hee đang xem, bên ngoài công ty náo loạn vì mẹ của Eun Joo xuất hiện gào khóc, khẳng định cái chết của con không phải tai nạn mà liên quan đến tâm linh, ma quỷ. Sung hee là người tin khoa học, nhưng cô vẫn đồng cảm với người mẹ ấy, vì mất mát có thể nghiền nát một người từ trong ra ngoài.
Thứ đáng sợ không phải lời tuyệt mệnh, mà là câu tôi không còn là chính mình.
Những dấu hiệu lạ của Joo hee: Sinh nhật, nến tắt, và nụ cười như không thuộc về một đứa trẻ
Chiều tối về nhà, Sung hee định hỏi thăm con, nhưng thấy Joo hee làm bài tập đầy đủ nên thôi. Sau bữa tối, cô bật lại video vụ Eun Joo trên máy tính, tăng âm lượng, mong tìm manh mối. Và đúng lúc đó, cô có cảm giác có ai đứng cạnh. Joo hee xuất hiện ngay bên cạnh như từ hư không, khiến Sung hee giật mình vội giấu hình ảnh và thúc con đi ngủ. Phim cứ thích chơi kiểu xuất hiện lặng lẽ như vậy, không cần jumpscare rẻ tiền mà vẫn làm người xem gai người.
Sáng hôm sau, Sung hee kiểm tra camera và chết lặng khi thấy Mai nằm úp mặt trên sàn phòng ngủ. Chưa kịp hiểu, một số lạ gọi tới, là mẹ Eun Joo. Bà càng xem video càng tin con bị chiếm hữu, nhưng hồ sơ điều tra nói Eun Joo có tiền sử bệnh tâm thần, nên hành vi rùng rợn trong video không nhất thiết là siêu nhiên. Homecam bắt đầu kéo người xem vào vùng xám: bệnh hay ma, thật hay ảo.
Tối hôm đó Sung hee về đến nhà gặp lại ông hàng xóm hay nhìn chằm chằm, ông ta đứng trước cửa và nói phải thấy bên trong vì tiếng ồn. Sung hee khó chịu, nhắc dù ồn cũng không nên nhìn vào nhà người khác rồi đóng cửa. Vào nhà, cô hỏi Mai có vào phòng Joo hee không. Mai nói cô nghe tiếng động lạ bên dưới sàn phòng bé nên vào xem. Sung hee ngạc nhiên nhưng vì là sinh nhật con nên tạm gác lại để chuẩn bị bữa tiệc.
Buổi tiệc sinh nhật bắt đầu vui vẻ, nhưng đến khoảnh khắc Joo hee nhắm mắt ước nguyện và thổi nến, gương mặt bé từ từ cứng đờ, rồi lẩm bẩm gì đó không rõ. Sung hee ớn lạnh. Rồi chỉ vài giây sau, bé lại thổi nến, cười gượng như không có gì. Thêm một chi tiết nhỏ nhưng rất hiệu quả: Joo hee ăn bánh thèm thuồng khác hẳn thường ngày, mẹ nhắc ăn chậm, rồi bé lại bình thường. Những khoảnh khắc bật tắt này khiến người xem không yên, vì nó giống như có một công tắc bị ai đó bấm trong đầu đứa trẻ.

Sinh nhật lẽ ra là ngày vui, nhưng ở đây nó giống một nghi thức gọi thứ gì đó về.
Đôi giày công chúa và trận cãi vã: Khi cảm giác bất an với chồng cũ biến thành một mồi lửa
Đúng lúc đó chuông cửa reo, nhân viên giao hàng mang gói quà, nói bố ruột của Joo hee gửi. Sung hee vốn bất an về chồng cũ từng ngoại tình nên không cho con mở. Nhưng Joo hee giành lấy và tự mở. Bên trong là đôi giày công chúa đẹp. Joo hee sung sướng, còn Sung hee nổi giận. Hai mẹ con cãi vã dữ dội. Đây là kiểu mâu thuẫn gia đình rất thật, và Homecam dùng chính cái thật đó để làm nền cho cái siêu nhiên lẫn tâm lý.
Ngày hôm sau đi làm, Sung hee lại mở camera và thấy trong phòng Joo hee xuất hiện một cô bé lạ mặc váy trắng đứng giữa phòng. Cô gọi Mai hỏi có đưa ai về không, Mai khẳng định chỉ có cô và Joo hee. Sung hee xem lại nhiều lần, rồi ở lần sau cùng, cô chứng kiến cả Mai và Joo hee cùng nhìn thẳng vào ống kính ngay trong phòng ngủ. Cảnh này rùng mình kiểu bị phát hiện bạn đang nhìn trộm chính nhà mình.

Đêm organ và son đỏ: Joo hee biến thành một người khác ngay trong phòng ngủ
Tối đó, Sung hee ngủ chung phòng con vì sợ bất thường. Giữa đêm camera phòng khách kêu bíp. Cô mở ứng dụng xem không thấy gì, cầm kéo bước ra phòng khách kiểm tra. Không có gì lạ, nhưng từ phòng con vang lên tiếng nhạc organ điện tử. Sung hee mở cửa và đứng chết: Joo hee chơi đàn giữa đêm, tô son đỏ rực, trang điểm đậm, còn chửi rủa như người lớn. Sung hee sốc vì chưa từng thấy con như vậy.
Cô mắng, gọi con về ngủ. Joo hee chỉ mỉm cười kỳ lạ rồi ngoan ngoãn đi vào. Sáng hôm sau, Sung hee xin lỗi vì làm to chuyện, Joo hee lại như chưa có gì xảy ra. Cái đáng sợ ở đây là sự đứt gãy ký ức và nhân cách, khiến mọi đối thoại giữa mẹ và con thành vô nghĩa, vì mỗi lần mẹ cố bấu víu vào sự thật, sự thật lại trượt khỏi tay.
Mai đến đón con đi học, Sung hee chất vấn chuyện tô son và cô bé váy trắng. Mai điềm nhiên, kiểu như không có gì phải giải thích. Sung hee hiểu sẽ không có câu trả lời rõ ràng và rời đi, nhưng nghi ngờ đã mọc rễ.

Đứa trẻ vẫn là đứa trẻ, nhưng biểu cảm và hành vi thì như có ai khác đang mượn thân xác.
Lần theo vụ Eun Joo: Camera của một người mẹ khác và bức ảnh bên bờ biển bị xé nát
Tối đó, Sung hee tìm tới nhà mẹ Eun Joo để hỏi tiến trình điều tra. Vừa vào, cô thấy tường ẩm mốc. Mẹ Eun Joo kể năm xưa biết con có bệnh tâm thần nên lắp camera theo dõi. Sau khi Eun Joo qua đời, camera bị dỡ. Bà nói khi con đi chữa bệnh ở nước ngoài về, tính tình thay đổi hoàn toàn, từ ngoan vui thành khác lạ như người khác.
Trong lúc trò chuyện, Sung hee đưa một tấm ảnh cô gái bên bờ biển và hỏi có phải Eun Joo chụp khi đi du lịch. Mẹ Eun Joo hoảng sợ giật lấy, xé nát, rồi đẩy Sung hee ra ngoài đóng sầm cửa. Phản ứng này giống như một dấu chặn: có một mắt xích liên quan tới bức ảnh mà bà không muốn ai chạm vào.
Sung hee bị đuổi ra, bối rối và càng nghĩ càng rối. Cô nhớ chuỗi hành vi kỳ lạ của con, vội chạy về nhà, mở camera và lại thấy cô bé váy trắng cầm dao xuất hiện trên màn hình. Sung hee bật loa gọi Mai, nhưng Mai như không nghe thấy. Cô lao về nhà, chỉ thấy Mai và Joo hee, không có người lạ. Và từ đây, Sung hee bắt đầu nghi Mai có liên quan, thậm chí nghĩ cô bé kia là em gái của Mai. Cô quyết định chấm dứt hợp đồng.
Mai bất bình rồi rời đi. Và ở trong phòng Joo hee, cô bé rạch nát bức tranh chân dung ai đó, rồi giơ dao về phía camera. Chi tiết này vừa ghê vừa buồn: đứa trẻ như đang cắt nát một khuôn mặt, một danh tính, hoặc một thứ ký ức bị nhốt trong nhà.

Đêm co giật và cánh cửa bị đập: Khi mọi thứ rối loạn đến mức bạn không biết đâu là con mình
Vài đêm sau, Sung hee tỉnh vì nghe tiếng thì thầm từ phòng ngủ. Cô chạy vào phòng Joo hee và thấy con bé đứng đó như chờ sẵn. Cô vội đưa con lên giường, Joo hee nằm vật ra, chảy bọt, co giật, lẩm bẩm câu thần chú. Ngoài cửa, cô bé váy trắng gào thét, đập cửa. Rồi cú chơi đau nhất xảy ra: cái người co giật trên giường lại không phải Joo hee. Sung hee mở cửa thì thấy Joo hee đứng đó, hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Quá nhiều lớp hình ảnh chồng lên nhau khiến Sung hee như bị kéo khỏi mặt đất.
Sung hee nghi ông hàng xóm bày trò, chạy xuống gõ cửa. Nhưng người đàn ông không giận, lại mời cô vào uống nước. Bước vào phòng khách, Sung hee bàng hoàng: đầy biểu tượng trừ tà, trên trần gắn loa phát âm thanh kinh chú đều đều. Hóa ra ông hàng xóm là một thầy trừ tà tên Su rim. Từ ngày mẹ con Sung hee dọn đến, anh cảm nhận luồng khí ác tồn tại trong tòa nhà.
Sung hee dẫn Su rim lên nhà. Sau khi xem xét, Su rim khẳng định việc Joo hee bị quấy ám liên quan mật thiết đến cái chết của Eun Joo. Anh giải thích câu thần chú Eun Joo đọc trong video là nghi lễ rước hồn về trong dân gian Hàn. Và vì Joo hee đã xem video, vô tình học thuộc câu đó, nên linh hồn đã nhập và chiếm giữ.

Khoảnh khắc bước vào phòng Su rim, phim chuyển từ nghi ngờ sang tin rằng có thứ siêu nhiên đang bám theo.
Nghi lễ trừ tà: Bùa, dây thừng, ảnh Eun Joo và điều kiện không được để ướt
Su rim hướng dẫn cách trừ tà: dán bùa lên tất cả cửa, quấn dây thừng quanh nhà, sau đó thiêu toàn bộ ảnh của Eun Joo. Quan trọng nhất là bùa và dây thừng không được ướt, nếu không mọi công sức thất bại. Sung hee nghe xong làm theo ngay. Cô lục tìm ảnh Eun Joo để thiêu nhưng không thấy, nên chạy đến nhà mẹ Eun Joo.

Nhà được phong ấn như một pháo đài, nhưng chỉ cần một sơ suất nhỏ là tường thành sẽ sập.
Vừa mở cửa, Sung hee lạnh sống lưng: mẹ Eun Joo chết trong nhà, và trong chén cơm có những mảnh ảnh bị xé nát. Có vẻ cái chết xảy ra không lâu sau lần gặp trước. Sung hee không kịp sợ, nhặt mảnh ảnh và chạy đến Su rim. Anh lập tức làm nghi lễ, trì niệm, thiêu nốt các mảnh ảnh. Xong xuôi, Sung hee về nhà.
Vài ngày sau, mọi thứ yên. Joo hee bình tĩnh học bài, không quấy. Sung hee bắt đầu tin rằng ác mộng đã đi qua. Nhưng Homecam không phải kiểu phim cho bạn ngủ yên chỉ bằng một nghi lễ.
Máu trên tường và lỗi chí mạng: Sung hee làm ướt bùa khi lau dọn

Một buổi chiều, camera ghi lại cảnh người giúp việc mới tuyển cố bám víu trước một thế lực ngoài cửa. Sung hee về đến thì hỗn loạn: cảnh sát phong tỏa tòa nhà, máu vung vãi. Joo hee co ro trong phòng, nhìn cảnh sát như cầu cứu. Vì Joo hee là nhân chứng duy nhất, cảnh sát hỏi thăm rồi rút lui khi thấy cô bé có dấu hiệu bất ổn.
Sung hee lắp thêm camera 360 độ. Trong lúc dọn vết máu trên tường, cô vô tình quên mất lời Su rim: bùa không được dính nước. Đêm ấy trở trời, sấm chớp. Sung hee thức trắng giữ con. Giữa đêm, tiếng bước chân chạy rầm rập khắp nhà rồi dừng trước cửa phòng ngủ. Cô ra xem không thấy ai, nhưng tiếng vẫn chạy. Cô nhìn camera và thấy trên màn hình có năm con ma mặt mũi đẫm máu lờ hiện trước cửa phòng khách. Đây là cú đánh trực diện vào motif Homecam: camera thấy thứ mắt thường không thấy, và bạn phải chọn tin camera hay tin mình.

Khi camera ghi lại thứ vô hình, niềm tin của bạn bị ép phải chọn phe.
Sáng hôm sau, Sung hee mời Su rim đến. Anh nói oán khí sâu nặng hơn, muốn dứt thì phải làm nghi lễ lớn. Anh còn nhắc camera và gương trong nhà như cánh cửa nối âm dương, khiến ma dễ xâm nhập. Điều này nghe như một nghịch lý: Sung hee lắp camera để bảo vệ con, nhưng càng lắp, càng mở thêm cửa.
Đêm đến, nghi lễ tiến hành, Su rim trì niệm liên tục, và tưởng như xong.
Plot twist: Tất cả quay về 10 năm trước và Joo hee không còn 8 tuổi
Sáng hôm sau, cảnh sát gọi Sung hee xuống trụ sở. Họ nói khi điều tra vụ giúp việc, họ phát hiện thông tin liên quan tới cha của Sung hee. Và câu hỏi lạ xuất hiện: vì sao Sung hee từ chối cho chồng cũ gặp con bao năm. Rồi một câu đâm thẳng vào tâm trí Sung hee: con gái đã tám tuổi mà không có chứng minh nhân dân. Năm nay là năm mấy rồi.
Và mọi thứ quay ngược về 10 năm trước. Sung hee nhớ lại: cô từng chở Joo hee đến một khách sạn để bắt quả tang chồng ngoại tình. Sau khi phát hiện, cô đứng ngoài xe chờ con. Rồi một chiếc xe khác lao tới đâm thẳng xe của họ từ phía sau. Lửa bùng lên. Trong tai nạn đó, khuôn mặt Joo hee bị bỏng nặng, biến dạng kinh hoàng.

Giờ đã 10 năm trôi qua. Thực tế Joo hee đã 18 tuổi. Nhưng Sung hee không thể vượt qua cú sốc, khủng hoảng tâm lý nặng và ảo giác rằng mình đang sống cùng Joo hee mới 8 tuổi. Đoạn này là cú lật nặng nhất của phim, vì nó khiến bạn phải xem lại toàn bộ hành vi bạo lực và bất thường trước đó dưới một ánh sáng khác. Con quỷ bạn tưởng là Eun Joo, hóa ra không hẳn. Thứ mà phim gọi là con quỷ có thể chính là Joo hee tuổi 18. Sung hee không nhận ra hành vi bạo lực của con vì trong mắt cô, Joo hee vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Cảnh sát tiết lộ thêm: phía bảo hiểm tìm thấy thi thể người giúp việc trước đó, và chỉ vài ngày sau, giúp việc mới cũng bị sát hại. Hai vụ không tìm được nghi phạm vì nhân chứng duy nhất là Joo hee, nên Joo hee trở thành nghi can số một bị tra hỏi. Homecam đẩy bạn vào một cảm giác tàn nhẫn: ranh giới giữa nạn nhân và thủ phạm không còn rõ, vì góc nhìn của người mẹ đã bóp méo tất cả.
Cao trào kết: Su rim bị tiêu diệt, cha ruột bị sát hại, và sự hy sinh của Sung hee
Plot twist chưa dừng. Ở phần kết, linh hồn chiếm giữ Joo hee mạnh đến mức tiêu diệt cả thầy trừ tà Su rim. Ngay cả bố ruột của Joo hee cũng bị sát hại. Sung hee nhớ lại điều Su rim từng nói: nếu cơ thể bị chiếm hữu bị tiêu diệt, con quỷ cũng sẽ chết.
Sung hee tắt hết camera, chọn một quyết định vừa đau vừa rợn: cô cho phép con quỷ nhập vào mình thay vì bám Joo hee. Khi con quỷ nhập vào cơ thể cô, Sung hee tự đâm mình bằng dao, tiêu diệt cả cô và con quỷ. Một cái kết hy sinh đúng kiểu bi kịch Hàn, nhưng nó không chỉ bi, nó còn làm người xem nghẹn vì câu hỏi đọng lại: nếu camera không còn ghi, liệu sự thật có còn tồn tại. Và liệu một người mẹ đã sống trong ảo giác 10 năm có từng được sống thật một ngày nào nữa không.

Cô cho phép con quỷ nhập vào mình thay vì bám Joo hee
Cảnh cuối, Joo hee được cảnh sát phỏng vấn. Không rõ cô đã nhận ra mình 18 tuổi hay vẫn còn bị chiếm hữu. Kết mở này để khán giả tự chọn cách hiểu: Homecam là chuyện ma, hay là chuyện về một gia đình bị tai nạn xé nát và một người mẹ tự dựng thế giới giả để sống tiếp.
Vì sao Homecam đáng sợ: Không phải vì camera thấy ma, mà vì camera thấy sự thật mà bạn không chịu nhìn
Nếu chỉ xem bề mặt, Homecam có đủ đồ chơi kinh dị: cô bé váy trắng, thần chú rước hồn, bùa chú dây thừng, bóng ma trên camera, nghi lễ trừ tà. Nhưng thứ khiến phim ở lại trong đầu lại nằm ở tầng tâm lý. Sung hee lắp camera vì yêu con, nhưng camera lại trở thành thứ soi ra những vệt nứt trong nhận thức của cô. Khi một người mẹ không thể chấp nhận con mình đã lớn, đã biến dạng, đã trở thành một phiên bản khiến cô đau đớn, thì mọi dấu hiệu kinh dị bên ngoài đều có thể chỉ là cách bộ não dựng lên để che sự thật.
Homecam chơi một trò rất hiểm: bạn tưởng mình đang theo dõi một hồn ma từ căn hộ cũ, nhưng cuối cùng bạn nhận ra có thể thứ ám thật sự là chấn thương tâm lý chưa từng được chữa lành. Và ngay cả khi phim vẫn giữ lớp siêu nhiên tới tận cuối, nó vẫn không cho bạn cảm giác nhẹ nhõm, vì hy sinh của Sung hee không xóa được câu hỏi về Joo hee. Nó chỉ xóa đi người duy nhất còn đủ sức yêu Joo hee bất chấp mọi thứ.
Discussion about this post