W2W
  • Blog
    • W2W Movie
    • W2W Cartoon
    • W2W Heroverse
    • W2W Horror
  • Phim
W2W - Thể hiện GU Phim của bạn
Review phim Kaidan Shin Mimibukuro: 14 Mẩu Chuyện Ma Tâm Linh Ở Tokyo Và Khắp Nhật Bản
Trang chủ › Tin tức › W2W Horror

Review phim Kaidan Shin Mimibukuro: 14 Mẩu Chuyện Ma Tâm Linh Ở Tokyo Và Khắp Nhật Bản

huydao
•
15:37 07/02/2026

Trong tất cả các thể loại truyện ma, bạn sợ nhất kiểu nào. Ma tóc dài ám ảnh. Truyền thuyết đô thị rùng rợn. Hay những oan hồn chưa thể siêu thoát. Nhưng giữa cả rừng câu chuyện kinh dị ngoài kia, thứ đáng sợ nhất vẫn là cảm giác đây có thể là chuyện có thật. Và đó cũng là lý do Kaidan Shin Mimibukuro trở thành một trải nghiệm rất khó chịu theo kiểu… đã mở lên rồi thì không dám tắt.

Bộ phim hay đúng hơn là một series tuyển tập, đi theo format sưu tầm các mẩu chuyện tâm linh kỳ quái do khán giả gửi về. Mỗi câu chuyện là một lát cắt của đời sống ở Tokyo và nhiều nơi khác của Nhật Bản, nơi người ta đi làm về muộn, sống trong các tòa nhà cũ, ngủ ở lữ quán lâu đời, hoặc đơn giản là bước nhầm vào một không gian mà lẽ ra mình không nên bước vào. 14 mẩu chuyện đầu tiên trong Kaidan Shin Mimibukuro không cố hù bạn bằng jumpscare hay hiệu ứng lòe loẹt. Nó làm bạn lạnh gáy bằng sự bình thản. Bằng những tình huống rất đời thường, rồi bẻ gãy logic một cách nhẹ tênh, khiến bạn phải tự hỏi là mình vừa xem cái gì vậy, và nếu chuyện đó xảy ra với mình thì mình chạy kiểu gì.

Nếu bạn từng là fan của format phục dựng truyện tâm linh có thật, kiểu Một Nén Nhang, bạn sẽ bắt nhịp rất nhanh. Còn nếu bạn là người hay xem horror Nhật, bạn sẽ nhận ra cái chất quen thuộc: ít máu me, nhiều khoảng trống, nhiều tiếng động nhỏ, nhiều ánh nhìn, và nhiều nỗi sợ đến từ việc không ai giải thích gì cho bạn cả. Giờ thì bắt đầu thôi. Weirdo go.

Kaidan Shin Mimibukuro đáng xem ở điểm nào

Điểm hay nhất của Kaidan Shin Mimibukuro nằm ở cách nó tạo cảm giác đời thực. Kinh phí thấp, bối cảnh không cầu kỳ, nhưng bù lại là một thứ rất đáng sợ: sự gần gũi. Bạn nhìn thấy thang máy chung cư. Bạn nhìn thấy nhà vệ sinh lữ quán. Bạn nhìn thấy tủ đệm gối. Bạn nhìn thấy một cuộc gọi lúc 1 giờ sáng. Tất cả đều là thứ bạn có thể gặp trong đời. Và khi cái dị thường chui ra từ đúng những thứ quen thuộc đó, não bạn không kịp chuyển chế độ. Bạn bị kéo thẳng vào cảm giác bất lực.

Ngoài ra, series này có một kiểu độc ác rất Nhật: không kết luận rõ ràng. Có những câu chuyện kết thúc ngay trước khoảnh khắc bạn muốn biết nhất. Có những câu chuyện không hề có lời giải hợp lý. Và chính sự thiếu lời giải đó mới là thứ bám theo bạn lâu nhất, vì não người ghét khoảng trống. Mà Kaidan Shin Mimibukuro thì rất thích để khoảng trống.

Và rồi, bạn sẽ nhận ra 14 mẩu chuyện đầu tiên không chỉ để hù. Nó còn là một bức tranh về cô đơn, về những mối quan hệ rạn vỡ, về cảm giác tội lỗi, về sự lạnh nhạt giữa người với người, về việc đôi khi thứ đáng sợ không phải ma, mà là cách con người bỏ mặc nhau cho đến khi mọi thứ quá muộn.

Tóm tắt 14 mẩu chuyện đầu tiên trong Kaidan Shin Mimibukuro

Dưới đây là phần review phim bám sát kịch bản gốc, đi lần lượt từng câu chuyện, vừa kể lại vừa chèn cảm nhận đúng kiểu xem xong phải nhìn quanh phòng một cái.

Câu chuyện 1: Thang máy

Mở màn đã chơi trò thang máy lúc 2 giờ sáng. Rika trở về nhà sau buổi hẹn hò với hôn phu Fumihiko. Cô còn đang lâng lâng hạnh phúc, nhìn thiệp cưới trong hòm thư, cười nhẹ một cái. Và đúng lúc đó, đèn báo thang máy đi lên sáng. Vấn đề là Rika chưa bấm.

Cô chờ. Nhìn màn hình quan sát, thang trống trơn. Thang mở cửa. Và tự nhiên bên trong đông nghịt người. Họ nhợt nhạt, tái mét, không có sinh khí, đứng sát nhau, im lặng. Không khí u ám như kiểu bạn vừa bước vào một căn phòng mà tất cả đang nhìn bạn chằm chằm mà không ai nói gì.

Câu chuyện 1: Thang máy

Rika nhìn bảng hiển thị và phát hiện thang đang đi xuống. Một người phụ nữ nhắc cô điều đó. Một cô gái hỏi thẳng cô có vào không. Rika từ chối vì thang đông. Cánh cửa khép lại, thang tiếp tục đi xuống và mất hút.

Và đây là chỗ phim bẻ gãy não bạn. Rika nhìn lại màn hình quan sát, thang vẫn trống trơn. Mà cô đang ở tầng trệt, dưới đó không có tầng nào cả. Vậy thang vừa rồi đi đâu. Ai vừa đứng trong đó. Và họ nhường chỗ cho ai.

Cú chốt cuối càng khó chịu hơn. Khi Rika bước vào một thang khác trống trơn, khe cửa khép lại lộ ra những gương mặt nhợt nhạt ban nãy đang lặng lẽ hiện ra, như đứng kẹt trong rãnh cửa, chỉ để nhìn theo cô. Câu chuyện này ghê ở chỗ nó biến thứ bạn dùng mỗi ngày thành một cánh cửa đi xuống nơi không ai biết.

Câu chuyện 2: Chuyến dã ngoại cùng lớp

Chiaki, nữ sinh lớp 10, đi dã ngoại mùa đông và ở một lữ quán cũ. Quá giờ giới nghiêm, cô quay về phòng rồi nhớ quên son dưỡng trong nhà vệ sinh. Bạn cô đứng đợi ở cầu thang. Chiaki quay lại, nhà vệ sinh tối om, bấm công tắc không sáng.

Cô mò mẫm nhặt được thỏi son. Và cánh cửa nhà vệ sinh tự mở. Chiaki đóng lại. Cửa lại hé mở. Cô cố đóng, nhưng cửa như kẹt bởi thứ gì đó. Ngẩng đầu lên, một bàn tay trắng bệch nắm mép cửa.

Nỗi sợ dội thẳng vào tim. Cửa bị đẩy mở toang, lộ chân dài tái nhợt rồi cái đầu từ từ thò ra. Chiaki chạy, đập cửa cầu cứu, xung quanh im lặng. Tiếng cười the thé vang lên, bóng ma bám theo đến tận cửa. Đèn bật sáng, mọi thứ trở lại bình thường. Chiaki mở cửa kiểm tra, không có gì. Vừa khép lại thì oan hồn kimono đỏ xuất hiện ngay bên cạnh.

Câu chuyện 2: Chuyến dã ngoại cùng lớp

Câu chuyện 3: Nishioka Kengo

Một người vợ ở nhà một mình, nghe giọng nói kỳ bí vang lên từ tủ đệm gối. Giọng đó tự xưng là Nishioka Kengo, đồng nghiệp của chồng cô, liên tục hỏi chồng cô ở đâu và nói muốn bắt anh đi.

Cô định gọi công trường, nhưng một linh cảm lạnh sống lưng ập tới: nếu bóng ma biết chồng cô ở đâu thì sao. Cô dập máy, rồi lấy can đảm đuổi hắn đi. Giọng nói bình thản đáp: nếu vậy hắn đưa cô đi thay.

Tủ rung dữ dội. Cô chèn gậy vào một cánh, cánh còn lại bật tung, lộ cái đầu xoay ngược của người đàn ông đội mũ công trường. Cô đóng sập lại, giữ chặt và gào dừng lại đi.

Câu chuyện 3: Nishioka Kengo

Sau đó mới xác nhận Nishioka Kengo là đồng nghiệp đã chết trong tai nạn công trường. Chồng cô không liên quan. Nhưng câu hỏi còn lại mới độc: vì sao hắn tìm đến nhà cô. Và giả thuyết gợi ra một thứ rất lạnh: đôi khi oan hồn không tìm vì oán, mà vì cần người thế chỗ, ở đúng nơi họ đã chết.

Câu này xem xong dễ bị ám bởi ý nghĩ: nếu có một thứ chỉ cần một người thay thế, thì nó không cần lý do đạo đức. Nó chỉ cần mục tiêu.

Câu chuyện 4: Khách đến chơi

Mika cãi nhau với chị vì muốn xem TV, bị mẹ bắt nhường. Chán, cô bé định về phòng thì nghe tiếng gõ cửa. Cô hỏi ai, giọng ngoài cửa tự xưng là dì Machiko. Nhưng giọng nghe lạ.

Mika nhìn qua khe thư và thấy một hình hài gầy guộc, cánh tay khẳng khiu kỳ dị, trái ngược với dì Machiko phúc hậu mà cô bé biết. Mika chạy báo mẹ và chị, không ai để tâm.

Câu chuyện 4: Khách đến chơi

Tiếng gõ càng lúc càng dồn dập, giọng ngoài cửa hung hãn yêu cầu mở. Chị gái Mika ra mở cửa mặc Mika hét ngăn. Mika lao vào nhà vệ sinh khóa trái. Bên ngoài im lặng. Rồi cửa nhà vệ sinh bị đập mạnh. Tay nắm xoay. Khóa bị mở như không tồn tại. Cửa hé ra, bàn tay trắng bệch với móng đỏ thò vào, kéo mạnh mở toang. Câu chuyện dừng lại ở ánh mắt Mika trợn trừng.

Cái ghê của câu này không phải ma. Mà là cảm giác bị người lớn bỏ mặc. Bạn tin lời trẻ con một lần thôi cũng được mà. Nhưng không. Và cái giá trả là một cánh cửa bị mở ra bởi thứ bạn không thể khóa lại.

Câu chuyện 5: Câu lạc bộ Trăm Chuyện

Một ngôi đền nhỏ có Câu lạc bộ Trăm Chuyện. Người lạ ngồi vòng tròn kể những chuyện kỳ lạ. Một nữ nhà báo đến tìm hiểu. Nến được thắp lên. Buổi kể bắt đầu. Và điều quái dị là tất cả câu chuyện đều nói về việc họ đã đăng xuất khỏi đời như thế nào.

Giọng kể đều đều khiến nữ nhà báo thiu thiu. Cho đến khi một cô gái kể mình đăng xuất vì bị biển báo giao thông chém ngang, và trên cổ cô có vệt đỏ hằn sâu như vết chém mới. Những người khác cũng có dấu vết trùng khớp với cách họ nói mình đã đăng xuất.

Câu chuyện 5: Câu lạc bộ Trăm Chuyện

Sau lưng nhà báo có bóng người lấp ló. Giọng kể méo mó như vọng từ cõi âm. Một bàn tay lạnh đặt lên đùi cô. Cô hoảng, bò lùi. Và rồi đến lượt cô kể. Tất cả quay về phía cô, đồng thanh yêu cầu cô kể vì sao cô đăng xuất. Cô gào lên rằng mình còn sống. Nhưng họ không tha.

Câu chuyện kết thúc đúng lúc cô thốt tôi đã đăng xuất vì… và cắt.

Đây là kiểu horror khiến bạn rợn vì cái vòng tròn. Vòng tròn là an toàn trong văn hóa kể chuyện. Nhưng ở đây vòng tròn là vòng vây. Và bạn không thoát được nếu không chấp nhận luật chơi của người chết.

Câu chuyện 6: Băng cát xét

Shishido đang ngủ thì nghe tiếng động. Anh tìm thấy một cuộn băng nhạc cũ, gợi ký ức thời trẻ trong ban nhạc. Anh bật băng, tiếng cười nói vang lên, ấm áp như một phòng tập nhỏ. Rồi âm thanh méo mó vì băng cũ. Anh chỉnh lại, nghe tiếp.

Đúng lúc đó, anh nhận cuộc gọi từ bạn cũ, báo tin Deborah, thành viên nữ, đã tự vẫn. Shishido chết lặng. Và từ cuộn băng cassette, giọng Deborah bất chợt vang lên như gọi tên anh.

Câu chuyện 6: Băng cát xét

Deborah thì thầm rằng cô vẫn ở đây, cô thích anh, và cô muốn anh làm gì đó để cứu cô. Shishido hoảng, giật băng ra, dải băng bị kéo tuột.

Câu chuyện rùng rợn ở chỗ nó trộn hoài niệm với cái chết. Một thứ đáng lẽ đem lại ấm áp lại trở thành kênh liên lạc. Và câu hỏi cuối treo lơ lửng: anh có nghe theo không. Anh có bị kéo đi không. Không ai biết. Chỉ biết rằng sau khi xem xong, bạn sẽ nhìn mấy món đồ cũ của mình khác đi một chút.

Câu chuyện 7: Những gì đã qua

Kotomi nhớ bố đã mất. Ký ức phai dần, nhưng cô nhớ rất rõ niềm vui được nghịch đôi giày thể thao của bố. Mẹ cô bận rộn. Hôm nay hiếm hoi về sớm, định đi viếng mộ trước vì tuần sau bận. Hai mẹ con đi mua dưa lưới, món bố thích. Kotomi xin xách túi dưa, như níu một sợi dây nhỏ.

Trên đường về, Kotomi hỏi mẹ liệu bố có đi cùng được không. Mẹ trả lời qua loa và đi trước. Kotomi chậm lại, buồn. Bỗng một đôi chân đàn ông mang đôi giày quen lướt qua, kèm tiếng khen dưa thơm. Kotomi ngẩng lên không thấy ai. Mẹ phía trước cũng dừng lại.

Câu chuyện 7: Những gì đã qua

Kotomi chạy đến định kể, mẹ nói trước: mẹ vừa thấy chồng đi ngang, mỉm cười hạnh phúc. Mẹ sụp lớp phòng vệ, thổ lộ gánh nặng làm cả bố lẫn mẹ, cô đơn, dồn nén. Và mẹ xin lỗi Kotomi, hứa tuần sau sẽ sắp xếp để cùng đi viếng.

Câu chuyện này không hù theo kiểu gào thét. Nó khiến bạn nghẹn. Giữa một loạt chuyện ma lạnh gáy, câu này như một vệt nắng rất lạ. Nó cho bạn một cảm giác: đôi khi thứ ở lại không phải để dọa, mà để nhắc rằng bạn không cô đơn như bạn tưởng.

Câu chuyện 8: Người mặc âu phục ngược

Yuka và bố không thân. Bố vụng về, không giỏi bày tỏ, hay rượu chè, về muộn, nói to, la hét như để con gái nhìn mình một chút. Yuka càng khó chịu. Có ngày còn đi đường vòng để tránh.

Một hôm, bố về muộn, Yuka giật thót vì thấy đầu bố quay ngược ra sau. Cô đứng chết lặng. Rồi bố quay người lại, hóa ra ông đang mặc âu phục ngược từ trước ra sau. Bố cũng ngơ ngác.

Câu chuyện 8: Người mặc âu phục ngược

Những ngày sau bố vẫn thường về nhà với âu phục mặc ngược. Ông nói dạo này hay đi đường phía sau trường học và có lẽ gặp thứ gọi là Người mặc âu phục ngược. Yuka không tin, bỏ đi. Nhưng từ đó bố ít say hơn.

Cho đến một ngày Yuka đi con đường đó. Bố đứng trước mặt nhìn cô kinh ngạc. Yuka nhìn vào kính và nhận ra chính mình cũng đang mặc âu phục ngược. Lần này cô buộc phải thừa nhận bố nói thật.

Câu chuyện 9: Phòng khám số 3

Một cặp đôi lẻn vào bệnh viện bỏ hoang. Bạn trai muốn thân mật, bạn gái chưa sẵn sàng và liên tục đẩy ra. Trong lúc giằng co, cô gái sợ hãi bỏ chạy, bạn trai đuổi theo.

Trong hành lang tối, anh nghe tiếng nói, lần mò đến phòng khám số 3. Bạn gái đang ngồi nói chuyện một mình. Rồi cô đứng dậy cởi áo, nói cần cởi cho bác sĩ khám, mặc cho bạn trai ngăn. Cô ngã ngất. Anh cõng chạy.

Một tuần gần như mất liên lạc. Rồi bạn trai nhận điện thoại từ cô, giọng kỳ lạ, nói lời mời gọi. Anh linh cảm hỏi có phải cô ở bệnh viện bỏ hoang không, cuộc gọi cắt ngang. Anh lao tới. Quần áo giày dép của cô vứt rải rác. Anh theo tiếng rên rỉ vào phòng khám số 3.

Câu chuyện 9: Phòng khám số 3

Bạn gái nằm trên giường, van xin ai đó dừng lại, nhưng phòng không có ai. Thấy anh, cô kéo chăn xuống như mời gọi. Anh kinh hãi bỏ chạy.

Một thời gian sau gặp lại ngoài phố, họ nói chuyện xã giao như chưa có gì. Nhưng khi anh hỏi dạo này cô làm gì, cô cười tươi và nói em vẫn hay đi bệnh viện.

Đây là câu chuyện khó chịu nhất theo kiểu nó chạm vào ranh giới mong manh giữa dục vọng và nỗi sợ. Nó không chỉ là ma. Nó là sự xâm phạm vô hình. Là cảm giác có một thứ trong phòng mà bạn không thấy, nhưng nạn nhân thì đang chịu đựng thật.

Câu chuyện 10: Món đồ bỏ quên

Sau khi chia tay bạn trai bội bạc, nữ chính chuyển nhà, đổi số, cắt đứt quá khứ. Dọn đồ ở nhà mới thì có cuộc gọi. Giọng nữ vô cảm nói trả lại đây. Cô nghĩ gọi nhầm.

Hôm sau về trễ, lại cuộc gọi đó, vẫn câu trả lại đây. Cô bực hỏi là ai, chỉ tiếng tút. Vấn đề là chỉ bố mẹ và ba bạn thân biết số mới. Vậy người phụ nữ kia là ai. Và vì sao đêm nào cũng đúng giờ đó. Cô đổi số thêm lần nữa vẫn không dừng. Chuông reo đúng 1 giờ sáng.

Cô sợ quá rút dây điện thoại bàn. Tưởng yên. Điện thoại di động rung liên tục. Cô tắt máy. Ngay sau đó có tiếng đập cửa dồn dập và vặn nắm cửa điên cuồng như có ai đó đòi lại thứ thuộc về mình.

Cô buộc phải lục tung nhà, tin rằng chủ cũ để quên đồ. Khi xả nước bồn rửa, cô nhìn ống thoát, thò tay vào và lôi ra một chiếc nhẫn. Cô treo nhẫn lên cửa sổ như trả lại. Vài tiếng sau nhẫn biến mất.

Câu chuyện 10: Món đồ bỏ quên

Tưởng kết thúc. Và phim chốt cú tàn nhẫn: tiếng chuông điện thoại lại reo.

Câu này đúng kiểu nhà mới không hề mới. Và có những thứ bạn không mang theo từ quá khứ, nhưng quá khứ vẫn tìm được đường đến.

Câu chuyện 11: Đoạn phim

Nữ chính đến nhà chị ăn tân gia, lên trước trong khi bố đi đón mẹ. Đợi thang máy, cô thoáng thấy bóng đàn ông lướt qua sau lưng. Quay lại không thấy. Đến cửa căn hộ, cô thấy cửa hé mở rồi đóng sập như có ai vừa vào. Cô định mở thì cửa khóa trái. Cô bấm chuông, chị mới ra mở.

Ngay thềm cửa có đôi giày đàn ông đặt gọn. Lạ vì chị nhấn mạnh chỉ có phụ nữ. Cô hỏi, chị nói không có khách. Cô nhìn lại, đôi giày biến mất.

Cô bất an, chị trấn an và bảo ra phòng khách xem TV. TV đang chiếu phần credit cuối, màn hình tối phản chiếu phòng. Ngoài bóng cô, trên màn hình có thêm ba cái bóng người khác. Cô quay ngoắt lại, phòng trống. Nhìn lại TV, bóng phản chiếu tăng lên nhiều hơn.

Cô hoảng lao ra cửa. Và thấy trước thềm nhà giờ chật kín giày dép đủ kiểu như trong nhà đang có rất nhiều người. Chị xuất hiện phía sau hỏi em sao thế. Qua cửa kính, cô thoáng thấy thêm một bóng người đang từ từ tiến lại.

Khung hình dừng ở gương mặt cô đông cứng. Màn hình TV lại hiện, lần này cô đang ngồi gục đầu giữa khung hình và bất động như đã hòa vào tập thể bóng phản chiếu.

Câu chuyện 11: Đoạn phim

Câu chuyện 12: Giọt máu

Asai đi phỏng vấn xin việc ở cửa hàng quần áo. Rời nhà lúc 1 giờ chiều, tinh thần phấn chấn. Đến nơi cửa hàng vắng tanh nhưng sạch sẽ gọn gàng. Có tiếng tí tách đều đều như nước nhỏ. Cô kiểm tra quanh quầy kệ, kiểm tra cả bồn rửa, không có giọt nước nào.

Khi quay ra, đồng hồ quả lắc điểm đúng 3 giờ chiều. Điện thoại reo. Đầu dây hỏi cô có đến phỏng vấn không. Asai vội xác nhận và xin lỗi vì đến trễ, xin để lại hồ sơ. Không có hồi đáp, máy ngắt.

Asai thất vọng để lại đơn xin việc và rời đi. Trên tờ đơn xuất hiện vài giọt chất lỏng đỏ sẫm như si rô đỏ. Ra đường, Asai thấy ngột ngạt. Nhìn gương, trên mặt cô có vệt đỏ dài chảy xuống như một dấu đánh dấu.

Câu chuyện 12: Giọt máu

Câu chuyện 13: Vỡ lẽ

Rika, cô gái câu chuyện thang máy, về nhà nghe thư thoại chúc mừng. Fumihiko gọi mời cô đi DisneySea ngày 24 tháng 12. Rika vui, khoanh tròn lịch. Ngày 17 chuẩn bị cưới, một tuần sau đi chơi Giáng Sinh.

Rồi cô tình cờ đọc nhật ký thời thơ ấu, bìa ghi khi lớn lên hãy đọc. Cô lật từng trang, cười vì mấy chuyện trẻ con. Đọc đến trang ngày 17 tháng 12, Rika bé viết băn khoăn không biết lớn lên có bạn trai đi hẹn hò dịp Giáng Sinh không, nếu có hy vọng đẹp trai.

Nhưng lật sang trang tiếp theo, chỉ có một dòng: Fumihiko thì không được.

Rika hoảng, lục album ảnh cũ, tra danh sách lớp, không có cái tên Fumihiko. Vậy tại sao Rika bé biết tên này. Dòng chữ kia là đùa hay cảnh báo gửi cho chính mình.

Câu chuyện 13: Vỡ lẽ

Câu chuyện 14: Thời gian đợi

Câu cuối xoay quanh Fumihiko. Anh ta đợi Rika ở sảnh cưới lúc 11 giờ như đã hẹn. Anh nhận cuộc gọi và lén núp, đầu dây là Shoko, bạn của Rika. Hai người đang tư tình. Thậm chí Fumihiko chủ động hẹn thời gian địa điểm cho một đêm vụng trộm.

Cúp máy, Fumihiko gọi Rika, khó chịu vì quá 11 giờ cô chưa đến. Nhưng điện thoại Rika tắt. Và rồi anh thấy một cô bé đứng xa lườm anh chằm chằm, ánh mắt rợn người. Có người giục, cô bé đi cùng họ. Fumihiko vô thức bước theo.

Anh vào căn phòng họ vừa vào, trống rỗng. Anh nghe tiếng bé gái gọi. Ra ngoài, toàn bộ sảnh cưới tắt đèn, chìm trong bóng tối. Anh bị dẫn qua sảnh, vào hành lang dài như vô tận. Cô bé lúc xa lúc gần. Cuối cùng ra cầu thang thoát hiểm, tiếng chân dội nặng. Anh ngẩng lên thấy cô bé đứng trên cao nhìn xuống cười ngặt nghẽo, anh sợ quá ngã.

Trên tay cô bé là một quyển tập cũ. Chính là nhật ký thời thơ ấu của Rika. Cô bé là Rika ngày còn nhỏ. Kết thúc phim, khuôn mặt quỷ dị của Rika hiện ra như một lời định tội kẻ bạc bẽo.

Câu chuyện 14: Thời gian đợi

Cảm nhận chung: Nỗi sợ của Kaidan Shin Mimibukuro đến từ điều rất nhỏ

Dù không đầu tư nhiều vào hiệu ứng và bối cảnh, Kaidan Shin Mimibukuro vẫn tạo hiệu ứng rùng rợn vì nó hiểu thứ làm người ta sợ nhất không phải hình thù. Mà là khả năng những chuyện đó có thể đã xảy ra thật ở đâu đó. Bạn không thấy con quỷ rõ ràng. Bạn chỉ thấy một thang máy trống mà lại có người. Một nhà vệ sinh tối mà có bàn tay trắng bệch. Một cuộc gọi lúc 1 giờ sáng. Một đôi giày biến mất. Một vệt đỏ trên mặt.

Sự đáng sợ nằm ở cảm giác đời thường bị nhiễm một thứ không thể giải thích. Và vì không giải thích, bạn tự lấp bằng trí tưởng tượng. Mà trí tưởng tượng thì luôn tệ hơn mọi hiệu ứng.

Điểm mình thích nữa là series biết lúc nào nên nhấn, lúc nào nên dừng. Nó không kéo dài cảnh hù để bạn quen. Nó cắt đúng lúc bạn muốn thấy thêm nửa giây. Và bạn sẽ khó chịu, nhưng khó chịu theo kiểu bị dính câu chuyện vào đầu.

Về mặt cảm xúc, 14 câu chuyện đầu tiên cũng có nhịp rất thông minh. Nó không chỉ toàn hù. Nó có một câu ấm như câu Kotomi và bố. Nó có những câu vừa buồn cười vừa lạnh như âu phục ngược. Nó có câu tàn nhẫn về phản bội như Fumihiko. Nhờ vậy mà cảm giác xem không bị một màu, và nỗi sợ cũng có lớp lang.

Kết luận: 14 mẩu chuyện, 14 cái cớ để bạn nhìn quanh một cái

Kaidan Shin Mimibukuro có thể không hoành tráng. Nhưng cái chất truyện có thật khiến nó rùng rợn theo một cách rất riêng. Điều đáng sợ nhất không nằm ở những gì dựng lên. Mà nằm ở cảm giác những câu chuyện này hoàn toàn có thể từng xảy ra, hoặc có thể xảy ra với bạn trong tương lai, vào một đêm bạn về nhà lúc 2 giờ sáng, đứng trước thang máy, và thấy đèn báo đi lên sáng khi bạn chưa chạm vào nút.

Còn bạn thì sao. Bạn thấy câu chuyện nào ám nhất trong 14 mẩu chuyện ma tâm linh sưu tầm ở Tokyo và khắp Nhật Bản này.

W2W Out!

Discussion about this post

CÔNG TY CỔ PHẦN TRUYỀN THÔNG W2W
Mã số thuế: 0109793910
Địa chỉ: Số 2, ngách 23/43, đường Đức Diễn, phường Phú Diễn, Hà Nội
Email liên hệ: contact@w2wstud.io
HỆ THỐNG SOCIAL MEDIA
YOUTUBE
@w2wmovie @w2wcartoon @w2whorror @w2wheroverse
FACEBOOK
@w2wmovie @w2wcartoon @group.cartoon @group.hoimecartoon
TIKTOK
@w2wmovie @w2wcartoon @w2whorror @w2wheroverse
Điều khoản sử dụng Chính sách bảo mật Thông tin về W2W Tuyển dụng

Bản quyền thuộc về W2W Media JSC© 2026

THAM GIA ĐỘNG WEIRDO
Quên mật khẩu?
Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
THAM GIA ĐỘNG WEIRDO
Quên mật khẩu?
Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
  • Blog
    • W2W Movie
    • W2W Cartoon
    • W2W Horror
    • W2W Heroverse
  • Phim