W2W
Trang chủ
Phim
Weirdo Bảng xếp hạng
W2W Movie W2W Cartoon W2W Horror Vũ Trụ Phim Việt
W2W - Thể hiện GU Phim của bạn
Trang chủ Phim
Bạn là Weirdo mới?

Tham gia House of Weirdo để tìm kiếm Gu xem phim của mình và những Weirdo khác cùng Gu nha

Weirdo Bảng xếp hạng
W2W Movie W2W Cartoon W2W Horror Vũ Trụ Phim Việt
Những thứ kinh tởm được tìm thấy trên Wikipedia
Trang chủ › Tin tức › W2W Horror

Những thứ kinh tởm được tìm thấy trên Wikipedia

Hank
Hank
•
15:13 20/07/2026

Trước khi kỷ nguyên AI đổ bộ và ChatGPT trở thành nơi mọi người tìm kiếm thông tin, Wikipedia từng là vị cứu tinh quốc dân của biết bao thế hệ người Việt.

Thế nhưng có một quy tắc bất thành văn mà những cú đêm thường tự đúc kết sau vài lần thức trắng, đó là đừng bao giờ đọc Wikipedia khi bạn đang ở một mình vào lúc nửa đêm. Không phải vì trang web này ẩn chứa mã độc, mà vì nó liên tục nhắc bạn nhớ rằng những gì sắp đọc là có thật, đã từng xảy ra với những con người bằng xương bằng thịt.

Hôm nay W2W Horror sẽ cùng bạn lật lại những trang Wikipedia mà có lẽ bạn chưa từng nghĩ tới việc tìm kiếm, những câu chuyện kinh tởm và ám ảnh đến mức khiến bạn phải nhìn lại chính đôi bàn tay mình.

Alien Hand Syndrome, khi bàn tay bạn không còn là của bạn

Hãy thử nhìn xuống bàn tay mình một lần nữa. Bạn có chắc rằng nó đang hoàn toàn làm theo ý mình không?

Trong số hàng triệu người trên thế giới, có một tỷ lệ nhỏ sẽ gặp phải một hội chứng có tên Alien Hand Syndrome, tạm dịch là hội chứng bàn tay lạ. Đây là rối loạn thần kinh khiến người bệnh mất hoàn toàn khả năng kiểm soát một bàn tay, dù bàn tay đó vẫn khỏe mạnh, vẫn đủ sức lực và cử động linh hoạt như bình thường.

Điều đáng sợ không nằm ở việc bàn tay yếu hay liệt đi. Nó vẫn hoạt động, vẫn có chủ đích, vẫn phối hợp nhịp nhàng, chỉ có điều chủ đích đó không đến từ người mang nó. Nhiều bệnh nhân mô tả cảm giác bàn tay mình như đang bị điều khiển từ bên trong bởi một thực thể khác.

Alien Hand Syndrome, khi bàn tay bạn không còn là của bạn

Ca bệnh đầu tiên được ghi nhận trong y văn xuất hiện từ đầu thế kỷ hai mươi, khi một phụ nữ lớn tuổi người Đức phát hiện bàn tay trái mình đột nhiên hành động độc lập. Nó tự ý cầm nắm đồ vật, tự ý chạm vào mặt bà giữa lúc bà đang ngồi yên, và kỳ lạ hơn cả, khi bà ra lệnh bằng lời nói thì bàn tay lại nghe theo, như một sinh vật hiểu ngôn ngữ nhưng không thực sự thuộc về bà.

Hội chứng này được ghi nhận nhiều nhất ở bệnh nhân từng phẫu thuật tách đôi não bộ, một thủ thuật đôi khi áp dụng để kiểm soát chứng động kinh nặng. Khi đường kết nối giữa hai bán cầu não bị cắt đứt, hai tay có thể bắt đầu nhận và thực hiện hai mệnh lệnh hoàn toàn khác nhau.

Ở dạng biến thể gọi là xung đột liên bàn tay, bàn tay bị ảnh hưởng liên tục phá hoại chính những gì bàn tay lành đang làm, như lật trang sách thì bàn tay kia úp lại, cài khuy áo thì bàn tay kia tháo ra ngay sau đó.

Karen Byrne, một trong những ca bệnh được biết đến rộng rãi nhất, kể rằng bàn tay của chính mình đã nhiều lần tát thẳng vào mặt bà giữa lúc bà không làm gì cả. Một trường hợp khác còn ám ảnh hơn, người bệnh tỉnh giấc giữa đêm và phát hiện chính bàn tay mình đang siết chặt lấy cổ họng của bản thân.

Đến nay vẫn chưa có phác đồ điều trị chính thức nào cho hội chứng này. Người mắc chỉ có thể giữ bàn tay bị ảnh hưởng luôn bận rộn, nắm chặt vật gì đó để hạn chế tổn thương, hoặc dùng bàn tay còn lại để kiềm chế nó.

Thảm họa Goiânia, khi một thứ phát sáng màu xanh lam giết chết cả một thành phố

Nếu một ngày bạn tìm thấy thứ gì đó phát sáng màu xanh lam giữa đống phế liệu, bạn sẽ nghĩ đó là gì? Hầu hết mọi người sẽ nghĩ đó là thứ quý giá đáng mang về nhà. Đó chính xác là những gì xảy ra tại Goiânia, Brazil, năm 1987, và cũng là lý do khiến bốn người thiệt mạng, cả thành phố rơi vào hỗn loạn.

Ngày 13 tháng 9 năm 1987, hai người thu mua phế liệu đột nhập vào một cơ sở y tế bỏ hoang tại Goiânia và tìm thấy một máy xạ trị cũ bị bỏ lại không có biện pháp bảo vệ nào. Họ tháo dỡ thiết bị, mang về nhà, vô tình phá vỡ lớp bảo vệ của một viên nang nhỏ bên trong.

Thứ bột màu xanh lam phát sáng rực rỡ bên trong viên nang đó chính là Caesium-137, một nguyên tố phóng xạ cực kỳ nguy hiểm. Nhưng hai người đàn ông không biết điều đó, ánh sáng xanh kỳ lạ chỉ khiến họ nghĩ mình vừa tìm thấy thứ có giá trị.

Thảm họa Goiânia, khi một thứ phát sáng màu xanh lam giết chết cả một thành phố

Khi bán lại cho một chủ bãi phế liệu tên Devair Ferreira, người này mang viên nang về nhà và cùng vợ là Maria Gabriela chia sẻ thứ bột phát sáng đó với bạn bè, hàng xóm như thể đang khoe một kỳ quan. Người ta bôi bột lên da, cho trẻ em chơi đùa, mang từng mảnh nhỏ về các hộ gia đình khác nhau.

Chỉ trong vài ngày, sự ô nhiễm đã lan ra khắp thành phố theo cách không ai kiểm soát nổi, đơn giản vì không ai biết có điều gì đó cần kiểm soát. Người bệnh xuất hiện ngày càng nhiều với các triệu chứng kỳ lạ mà bác sĩ không nhận ra ngay, da tổn thương nghiêm trọng, nôn mửa liên tục, nội tạng suy yếu.

Thảm họa Goiânia, khi một thứ phát sáng màu xanh lam giết chết cả một thành phố

Khi giới chức xác định được đây là vụ nhiễm phóng xạ thì đã quá muộn để ngăn chặn hoàn toàn hậu quả. Hơn một trăm mười hai nghìn người đổ đến bệnh viện kiểm tra, trong đó hai trăm bốn mươi chín người được xác nhận có lượng phóng xạ đáng kể trong hoặc trên cơ thể.

Những nạn nhân nặng nhất đã tiếp xúc liều phóng xạ từ bốn phẩy năm đến hơn sáu Gray, trong khi chỉ cần khoảng không phẩy bảy Gray cũng đủ gây hội chứng phóng xạ cấp tính. Bốn người tử vong, hàng trăm người sống sót nhưng mang di chứng suốt đời. Tất cả chỉ vì một thứ bột xanh lam trông giống kim tuyến.

Cặp song sinh câm lặng và cái chết không lời giải

Ông bà ta thường nói chị em ta như tay với chân, chị ngã thì em nâng. Nhưng câu chuyện của June và Jennifer Gibbons lại là phiên bản đáng sợ nhất của việc có một người chị em song sinh.

June và Jennifer Gibbons sinh năm 1963 tại xứ Wales, được biết đến với danh xưng Cặp Song Sinh Câm Lặng, bởi trong suốt nhiều năm, họ chỉ giao tiếp với nhau và hoàn toàn từ chối nói chuyện với bất kỳ ai khác. Ngôn ngữ riêng của hai người là thứ tiếng Anh được đẩy nhanh gấp nhiều lần, pha trộn với tiếng địa phương Barbados từ quê hương cha mẹ họ, kết hợp cùng những cử chỉ đồng bộ mà chỉ hai người mới hiểu được nhau.

Khi bị tách ra và gửi đến các trường nội trú khác nhau, cả hai đều rơi vào trạng thái bất động hoàn toàn, không phản ứng với thế giới xung quanh, buộc các trường phải đưa họ trở về sống cùng nhau.

Nhưng ở bên nhau cũng không đồng nghĩa với hạnh phúc. Càng lớn lên, hai chị em càng căm ghét nhau với cường độ tương đương chính sự gắn bó mà họ từng có. Trong nhật ký để lại, June từng viết rằng cô nhìn thấy ánh mắt sát khí trong mắt em gái mình, rằng cô sợ hãi em gái, và rằng chính cô là người đang đẩy em mình đến bờ vực điên loạn.

Mối liên kết đặc biệt giữa June và Jennifer dần biến thành một cuộc chiến âm thầm không lối thoát.

Mối liên kết đặc biệt giữa June và Jennifer dần biến thành một cuộc chiến âm thầm không lối thoát.

Năm 1981, cả hai thực hiện hàng loạt hành vi phạm pháp gồm phá hoại tài sản và phóng hỏa, sau đó bị đưa vào Bệnh viện Broadmoor, một trong những cơ sở tâm thần bảo mật cao nhất nước Anh. Trong những năm bị giam giữ, họ dần đi đến kết luận lạnh lùng, rằng họ không thể sống cùng nhau nhưng cũng không thể sống thiếu nhau, và một trong hai người phải chết để người còn lại được tự do. Jennifer, người mạnh mẽ hơn, đồng ý trở thành người hy sinh.

Ngày 9 tháng 3 năm 1993, khi đang được chuyển đến cơ sở ít nghiêm ngặt hơn, Jennifer tựa đầu vào vai June và nói rằng cuối cùng cả hai cũng sắp được thoát ra. Chưa đầy mười hai tiếng sau, Jennifer ngừng thở.

Nguyên nhân ghi trên hồ sơ y tế là viêm cơ tim cấp tính, nhưng không có dấu hiệu nhiễm trùng hay yếu tố nào đủ giải thích tại sao một phụ nữ khỏe mạnh lại đột ngột qua đời. Sau khi Jennifer mất, June bắt đầu nói chuyện bình thường trở lại, được xuất viện, sống cuộc đời cả hai từng mơ ước. Đến nay, không ai thực sự lý giải được điều gì đã xảy ra trong những giờ cuối cùng đó.

Centralia, thị trấn cháy suốt sáu mươi năm dưới lòng đất

Con người khi ra đường thường nhìn lên bầu trời, nhưng lại quên để ý xuống mặt đất bên dưới chân mình. Bởi chẳng ai nghĩ rằng ở một nơi như nước Mỹ, ngay dưới lòng đất, một ngọn lửa đã âm ỉ cháy suốt hơn sáu mươi năm mà không ai dập tắt được. Centralia ở Pennsylvania chính là nơi như vậy.

Centralia từng là cộng đồng dân cư bình thường với hơn một nghìn người sinh sống vào đầu thập niên 1960, xây dựng trên vùng đất giàu trữ lượng than đá. Năm 1962, hội đồng thị trấn dùng một hố khai thác cũ làm bãi đốt rác. Công nhân châm lửa, dọn dẹp, tin rằng đám cháy đã tắt hoàn toàn rồi ra về.

Vài ngày sau, lửa lại bùng lên. Người ta dập xuống, rồi lửa lại cháy trở lại. Cứ thế lặp đi lặp lại, bởi ngọn lửa đã len lỏi qua một lỗ hổng ở đáy hố rác, chui thẳng vào mê cung mỏ than cũ bên dưới, nơi nó tìm thấy nguồn nhiên liệu gần như vô tận.

Đám cháy dưới lòng đất Centralia đã âm ỉ hơn sáu thập kỷ mà không có cách nào dập tắt hoàn toàn.

Đám cháy dưới lòng đất Centralia đã âm ỉ hơn sáu thập kỷ mà không có cách nào dập tắt hoàn toàn.

Những thập niên tiếp theo là chuỗi nỗ lực thất bại liên tiếp. Người dân thử xây tường ngăn, đào rãnh cắt đứt đường lan của lửa, nhưng đám cháy vẫn lan nhanh hơn. Mặt đất nứt vỡ, khói trắng bốc lên từ vỉa hè và sân nhà, khí carbon monoxide không màu không mùi âm thầm thấm qua nền nhà, len vào tận phòng ngủ.

Năm 1981, một cậu bé mười hai tuổi bị mặt đất sụt xuống ngay dưới chân, suýt rơi vào hố sâu, may mắn kịp bám vào một rễ cây để thoát nạn. Đó là lúc không ai còn có thể giả vờ Centralia vẫn còn an toàn để sinh sống nữa.

Hầu hết cư dân sau đó nhận tiền đền bù và rời đi, hơn năm trăm công trình bị phá dỡ, đến năm 1992, bang Pennsylvania dùng quyền trưng thu bất động sản để thu hồi toàn bộ thị trấn. Ngày nay, Centralia là vùng đất hoang với những con đường kẻ ô vuông không còn căn nhà nào đứng vững, thỉnh thoảng vẫn có làn khói mỏng bốc lên từ lòng đất. Đám cháy hiện lan ở độ sâu tới chín mươi mét, trải dài trên diện tích hơn một nghìn năm trăm héc ta, và theo ước tính của các nhà khoa học, nó sẽ còn cháy thêm hàng trăm năm nữa.

Frederick Valentich và câu nói cuối cùng trước khi biến mất

Mọi vụ mất tích của con người đều mang một nỗi ám ảnh riêng, nhưng trường hợp khiến người ta rùng mình hơn cả chính là những lời cuối cùng người mất tích để lại trước khi biến mất khỏi thế giới này.

Tối ngày 21 tháng 10 năm 1978, Frederick Valentich, phi công người Úc hai mươi tuổi, cất cánh từ sân bay Moorabbin ở ngoại ô Melbourne trên chiếc Cessna 182L nhỏ, thực hiện chuyến bay huấn luyện đơn độc qua eo biển Bass Strait. Khoảng bốn mươi phút sau, anh liên lạc về trung tâm kiểm soát không lưu để báo cáo có một máy bay lạ bám theo mình ở độ cao khoảng ba trăm mét phía trên. Nhưng khi kiểm tra radar, kiểm soát viên không phát hiện được bất kỳ phương tiện nào trong khu vực đó.

Valentich vẫn khăng khăng về những gì mình đang thấy. Anh mô tả máy bay lạ có bốn đèn hạ cánh sáng rực, di chuyển tốc độ bất thường, rồi lơ lửng ngay phía trên đầu mình với bề mặt kim loại sáng bóng và ánh đèn xanh lá.

Chuyến bay cuối cùng của Frederick Valentich kết thúc bằng một câu nói khiến giới hàng không đau đầu suốt gần năm mươi năm.

Chuyến bay cuối cùng của Frederick Valentich kết thúc bằng một câu nói khiến giới hàng không đau đầu suốt gần năm mươi năm.

Kiểm soát viên hỏi anh có nhận ra đó là loại máy bay gì không. Valentich nhìn lại lần nữa, rồi phát đi câu nói cuối cùng trước khi tín hiệu tắt hẳn vĩnh viễn, rằng đó không phải là một chiếc máy bay. Ngay sau đó là những âm thanh kỳ lạ giống tiếng kim loại cọ xát vào nhau, kéo dài vài giây rồi im bặt.

Mọi nỗ lực tìm kiếm sau đó đều không phát hiện được gì, không mảnh xác máy bay, không thi thể, không dấu vết trên mặt biển. Các chuyên gia hàng không về sau đưa ra nhiều giả thuyết, trong đó có khả năng Valentich mất phương hướng đến mức bay lộn ngược mà không nhận ra, nhầm hình ảnh phản chiếu máy bay mình trên mặt nước là vật thể lạ. Nhưng dù giả thuyết nào đúng, Frederick Valentich vẫn chưa từng được tìm thấy sau gần năm mươi năm.

Hang Nutty Putty, cái bẫy chết người dưới lòng đất Utah

Hang Nutty Putty ở Utah từng là điểm khám phá được yêu thích của các nhóm hướng đạo sinh và sinh viên đại học, thu hút hàng nghìn lượt khách mỗi năm. Bên trong là mạng lưới đường hầm chật hẹp uốn lượn, nhiều đoạn chỉ đủ để một người chui qua bằng cách hít hết hơi để thu nhỏ lồng ngực. Điều khiến hang này đặc biệt nguy hiểm là những đường hầm ở đây thường trông rộng hơn thực tế. Bạn chui vào, rồi bất ngờ nhận ra mình không thể quay đầu, cũng không thể lùi lại.

Tối ngày 24 tháng 11 năm 2009, John Edward Jones, một sinh viên y khoa hai mươi sáu tuổi, dẫn nhóm bạn bè và người thân vào hang trong chuyến thăm gia đình dịp Lễ Tạ Ơn. Anh muốn tìm một đường hầm nổi tiếng có tên Birth Canal, nhưng đã đi nhầm lối. Thay vào đó, anh chui vào một đường hầm chưa từng được lập bản đồ, đầu hướng xuống dưới theo độ dốc tự nhiên của hang.

Những đường hầm tưởng chừng rộng rãi trong hang Nutty Putty đã trở thành cái bẫy tử thần không lối thoát.

Những đường hầm tưởng chừng rộng rãi trong hang Nutty Putty đã trở thành cái bẫy tử thần không lối thoát.

Khi nhận ra mình đã đi sai đường, John không thể quay đầu lại cũng không thể lùi ra. Lực trọng trường đã ghim anh vào vị trí đó theo chiều thẳng đứng, hoàn toàn lộn ngược đầu xuống đất. Trong hai mươi bảy tiếng tiếp theo, một trăm ba mươi bảy tình nguyện viên cứu hộ luân phiên vào hang, buộc dây kéo chân anh ra, khoan đất phá đá xung quanh, nhưng không thể dịch chuyển anh dù vài centimet.

Ở tư thế lộn ngược trong thời gian dài, máu dồn ngược lên não khiến tim chịu áp lực khổng lồ. Ngày 25 tháng 11 năm 2009, John ngừng thở vì ngừng tim.

Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Đội cứu hộ nhận ra họ không thể đưa thi thể anh ra ngoài mà không đặt thêm mạng sống khác vào vòng nguy hiểm. Ngày 9 tháng 12 năm 2009, cửa vào hang được bịt kín bằng bê tông, gia đình anh gắn một tấm bảng tưởng niệm ngay lối vào. John Jones vẫn còn nằm lại đó, trong lòng đất Utah, mãi mãi.

Lời kết, Wikipedia và những mảng chìm không ai muốn nhìn thấy

Wikipedia vốn là kho lưu trữ kiến thức của nhân loại, được viết bởi những người bình thường, kể về những điều bình thường. Nhưng chỉ cần bạn thay đổi thứ mình đang tìm kiếm, Wikipedia sẽ cho bạn thấy những mảng chìm của một tảng băng tưởng chừng vô hại.

Tất cả những câu chuyện trên đều có thật, đều đã từng xảy ra, và vẫn đang nằm đó chờ bạn trên Wikipedia, bất cứ lúc nào bạn đủ tò mò để tìm kiếm.

Discussion about this post

CÔNG TY CỔ PHẦN TRUYỀN THÔNG W2W
Mã số thuế: 0109793910
Địa chỉ: Số 2, ngách 23/43, đường Đức Diễn, phường Phú Diễn, Hà Nội
Email liên hệ: contact@w2wstud.io
HỆ THỐNG SOCIAL MEDIA
YOUTUBE
@w2wmovie @w2wcartoon @w2whorror
FACEBOOK
@w2wmovie @w2wcartoon @group.cartoon @group.hoimecartoon
TIKTOK
@w2wmovie @w2wcartoon @w2whorror
Điều khoản sử dụng Chính sách bảo mật Thông tin về W2W Tuyển dụng

Bản quyền thuộc về W2W Media JSC© 2026

THAM GIA ĐỘI WEIRDO
Quên mật khẩu?
Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
  • Phim
  • Blog
    • W2W Movie
    • W2W Cartoon
    • W2W Horror
    • W2W Heroverse
    • Vũ Trụ Phim Việt