Có những nơi mà chỉ cần nhắc tên thôi, người ta đã tự động hạ giọng xuống một bậc. Gonjiam là một cái tên như vậy. Một tòa nhà ba tầng nằm sâu trong rừng ở Gwangju, tỉnh Gyeonggi, cũ kỹ, bong tróc, im lìm suốt mấy chục năm trời. CNN từng xếp nó vào danh sách bảy địa điểm rùng rợn nhất hành tinh. Và cũng chính nơi này đã trở thành cảm hứng cho một trong những bộ phim kinh dị Hàn Quốc gây ám ảnh nhất màn ảnh rộng: Bệnh viện Ma ám Gonjiam.
Nhưng câu hỏi mà W2W Movie luôn tò mò không phải là phim hay dở thế nào, mà là đằng sau lớp vỏ điện ảnh ấy, có bao nhiêu phần trăm là sự thật. Những bóng ma lảng vảng trong hành lang bệnh viện, liệu chỉ là giai thoại được thêu dệt qua từng lần kể lại, hay thực sự có một góc tối nào đó của lịch sử bị chôn giấu nơi đây. Hãy cùng lật lại từng lớp tư liệu để tìm câu trả lời.

Lời đồn về 42 bệnh nhân biến mất trong một đêm
Bệnh viện Tâm thần Gonjiam hoạt động từ cuối thập niên 1980 đến giữa những năm 1990, từng là cơ sở điều trị đạt chuẩn với các khu chuyên biệt dành cho bệnh nhân rối loạn tâm thần nặng. Nhưng đến năm 1996, nơi này đóng cửa đột ngột, không một lời giải thích chính thức. Điều kỳ lạ nhất không nằm ở việc đóng cửa, mà ở cách nó đóng cửa. Hồ sơ bệnh án vẫn nằm nguyên trên bàn. Giường bệnh được dọn sẵn như đang chờ người chưa bao giờ quay lại. Thuốc men, quần áo, ảnh chụp, thư từ, tất cả bị bỏ lại như thể cả tòa nhà bốc hơi chỉ sau một đêm.
Chính khoảng trống thông tin ấy đã trở thành mảnh đất màu mỡ cho lời đồn sinh sôi. Nổi tiếng nhất trong số đó là câu chuyện về 42 bệnh nhân.

Câu chuyện lan truyền mạnh nhất vào giai đoạn Internet bùng nổ ở Hàn Quốc cuối những năm 1990, đầu 2000, khi các diễn đàn và bảng tin trực tuyến trở thành nơi tụ họp của những người mê truyền thuyết đô thị. Một bài đăng nặc danh kể rằng trước khi đóng cửa, bệnh viện từng xảy ra hàng loạt cái chết bất thường. Bệnh nhân lần lượt qua đời không rõ nguyên nhân, và dù bệnh viện cố giữ kín, gia đình các nạn nhân vẫn tìm đến để đòi câu trả lời.
Từ đó, các giả thuyết bắt đầu mọc lên như nấm. Một hướng cho rằng nguyên nhân đến từ những phương pháp điều trị cực đoan, được áp dụng trong bối cảnh bệnh tâm thần vẫn còn bị kỳ thị nặng nề và ngành y tế tâm lý gần như không chịu giám sát chặt chẽ. Sốc điện cường độ cao, thuốc thử nghiệm, các can thiệp y khoa gây tranh cãi, tất cả được cho là nhằm cắt giảm chi phí và thời gian điều trị. Kết quả là bệnh nhân co giật, đột tử, và đến năm 1996, con số chỉ còn lại 42 người.
Nhưng có một dị bản còn rợn người hơn. Người ta đồn rằng có một thế lực tà ác nào đó đang trú ngụ trong tòa nhà. Viện trưởng từ cuối năm 1995 bắt đầu có biểu hiện bất thường, thường đứng một mình nhìn chằm chằm vào tường, mất ngủ triền miên, luôn cảm giác có ai đó theo dõi mình. Bệnh nhân cũng dần xuất hiện triệu chứng tương tự, nghe tiếng nói từ vách tường, thấy bóng đen lướt qua, cảm nhận những cái chạm lạnh buốt giữa đêm. Hiện tượng lan rộng như một cơn đại dịch tinh thần không ai kiểm soát nổi.
Viện trưởng từng mời sư thầy đến trừ tà nhưng bị từ chối vì nơi này được cho là nhiễm tà khí quá nặng. Kế hoạch sơ tán bệnh nhân cũng thất bại vì thủ tục hành chính và định kỳ thị xã hội. Đội ngũ y bác sĩ dần rời đi, chỉ còn lại vài người chật vật chăm sóc 42 bệnh nhân ngày càng cuồng loạn. Và rồi, theo lời đồn, họ đã cùng nhau lựa chọn kết thúc bi thảm nhất. Có người treo cổ, có người dùng thuốc quá liều, xác nằm la liệt khắp bệnh viện.
Cảnh sát được cho là đã đến phong tỏa hiện trường ngay sáng hôm sau, thi thể lặng lẽ được đưa đi, gia đình nạn nhân nhận tiền để im lặng. Số phận viện trưởng cũng trở thành một câu đố khác, người thì nói ông tự sát trong văn phòng, người thì bảo ông trốn sang Mỹ, người lại đồn ông mất tích trong rừng. Ngay cả chủ tòa nhà cũng qua đời vì bệnh tim không lâu sau đó, và các con trai ông ở Mỹ chẳng ai muốn quay về giải quyết di sản nặng nề này. Không đủ tiền phá dỡ, không ai dám mua, Gonjiam cứ thế bị bỏ mặc, mục nát dần theo năm tháng.
Những cuộc thám hiểm biến giai thoại thành huyền thoại
Điều khiến Gonjiam trở nên đáng sợ không chỉ nằm ở nội dung lời đồn, mà ở việc nó nghe quá thật so với bối cảnh xã hội thời bấy giờ. Khi bệnh tâm thần vẫn là nỗi ô danh gia đình, chuyện đưa người thân vào viện rồi gần như bỏ mặc không phải hiếm. Sự thờ ơ ấy vô tình trở thành chất xúc tác khiến người ta tin rằng chuyện ngược đãi trong bệnh viện hoàn toàn có thể xảy ra.
Bước sang đầu những năm 2000, Gonjiam bắt đầu thu hút dân thám hiểm và những người tìm cảm giác mạnh. Và chính những chuyến đi này đã đẩy giai thoại đi xa hơn nữa.
Năm 2008, một chương trình truyền hình tâm linh nổi tiếng Hàn Quốc thực hiện tập đặc biệt tại Gonjiam với sự tham gia của một cô đồng. Ngay từ chuyến khảo sát ban ngày, cô đã cảm thấy đau đầu, ớn lạnh, và nhặt được một chiếc ống tiêm cũ mà không thể buông ra. Nhìn những bức tranh u uất trong bệnh viện, cô nói mình cảm nhận được linh hồn những phụ nữ trẻ tóc ngắn. Đêm xuống, đoàn quay phim tiến vào bên trong. Cô đồng được cho là đã tiếp xúc với một vong hồn mặc quân phục, kể rằng mình đã ở đây từ trước khi bệnh viện được xây, vẫn chờ đợi một người không bao giờ quay lại.
Cao trào xảy ra trước phòng 209, khi cô đồng đột ngột đổi thái độ, giơ ống tiêm đe dọa đoàn quay phim rồi ngất lịm. Sau khi tỉnh lại, cô kể rằng linh hồn vừa nhập vào mình là một cô gái quê từng bị xâm hại, bị gia đình cáo buộc nói dối khi cầu cứu, rồi bị cưỡng ép vào viện tâm thần và qua đời vì bị tiêm thuốc an thần liên tục. Đoạn phim này về sau trở thành một trong những bằng chứng được nhắc đến nhiều nhất khi nói về Gonjiam bị ma ám.

Nội thất bên trong bệnh viện gần như nguyên vẹn dù đã bỏ hoang nhiều năm, tạo cảm giác rợn người cho bất kỳ ai bước vào.
Đến năm 2012, một nhà điều tra tâm linh từ Seoul mang theo máy đo điện từ trường, camera tầm nhiệt và thiết bị ghi âm, quyết tâm ở lại qua đêm một mình. Anh chỉ trụ được sáu tiếng. Các hiện tượng bắt đầu từ cảm giác ớn lạnh, bóng người thấp thoáng trên camera nhiệt, rồi thiết bị bắt đầu trục trặc, tự tắt dù pin đầy, máy ghi âm thu được tiếng thì thầm không rõ nghĩa. Gần ba giờ sáng, khi đi ngang phòng viện trưởng, mọi thiết bị đồng loạt tắt, bóng tối đặc quánh bao vây, tiếng bước chân vang lên sau lưng. Anh bật lửa lên, tiếng bước chân biến mất, nhưng cũng là lúc anh quyết định bỏ chạy thẳng ra xe và không bao giờ quay lại.
Đến tháng 10 năm 2014, hai sinh viên đại học tên Cheol Gu và Tae Il thực hiện thử thách lòng can đảm tại đây, chỉ mang theo điện thoại để quay phim và soi sáng. Họ lách qua lỗ hổng hàng rào, vừa đi vừa cười đùa, nhắc lại những tin đồn về các cái chết đáng ngờ. Lên đến tầng hai, họ dừng trước phòng 206. Tae Il thử đẩy cửa nhưng không được, như có gì đó chèn từ bên trong. Đúng lúc anh định luồn tay qua khe cửa kiểm tra thì Cheol Gu ngăn lại, giục bạn rời đi ngay. Chưa kịp phản ứng, một tiếng động cực mạnh vang lên từ bên trong như có ai vừa đá thẳng vào cửa. Cả hai hét lên và bỏ chạy. Đoạn video này sau đó lan truyền khắp mạng xã hội Hàn Quốc và trở thành một trong những tư liệu gắn liền chặt chẽ nhất với huyền thoại Gonjiam.
Bí ẩn căn phòng 402 không ai mở được
Nếu phải chọn ra một chi tiết ám ảnh nhất trong toàn bộ giai thoại Gonjiam, đó chắc chắn là căn phòng 402. Theo lời đồn, đây từng là khu điều trị dành cho những bệnh nhân loạn thần nặng nhất, nơi diễn ra các thí nghiệm bí mật và phương pháp điều trị vượt ngoài giới hạn đạo đức.
Nhưng điều khiến căn phòng này nổi tiếng không nằm ở nội dung những câu chuyện, mà ở một sự thật kỳ lạ hơn nhiều: chưa từng có ai mở được cửa phòng 402. Nhóm thám hiểm này đến nhóm săn ma khác thay nhau thử sức, người đẩy, người cạy khóa, người mang theo dụng cụ chuyên dụng, nhưng cánh cửa vẫn trơ lì như đang giấu một bí mật không muốn ai chạm tới.
Nhiều người kể rằng cảm giác rợn người xuất hiện từ trước khi họ chạm vào tay nắm cửa. Có người nghe tiếng cào cấu khô khốc như móng tay cào lên kim loại, có người nghe tiếng thì thầm đứt quãng, và có người nghe âm thanh cót két như tiếng xe lăn bị đẩy đi trong bóng tối. Tất cả cộng hưởng lại tạo nên hình ảnh một căn phòng bị nguyền rủa, đúng chất liệu vàng cho bất kỳ bộ phim kinh dị nào.
Từ giai thoại địa phương đến hiện tượng điện ảnh toàn cầu
Năm 2012 là bước ngoặt đưa Gonjiam ra khỏi ranh giới các diễn đàn kể chuyện ma nội địa. CNN Travel đăng bài viết về bảy địa điểm rùng rợn nhất hành tinh, và Gonjiam được xếp ở vị trí thứ bảy với những mô tả không thể ghê rợn hơn về những hành lang hoang vắng và lịch sử ma ám nổi tiếng. Chỉ sau một đêm, cái tên này phủ sóng khắp thế giới, kéo theo hàng loạt nhà điều tra tâm linh, người thích khám phá địa điểm bỏ hoang và các nội dung sáng tạo xoay quanh nó.

Bộ phim Bệnh viện Ma ám Gonjiam ra mắt năm 2018, lấy cảm hứng trực tiếp từ đoạn phim thám hiểm nổi tiếng của hai sinh viên năm 2014.
Lấy cảm hứng từ chính đoạn phim thám hiểm của Tae Il và Cheol Gu, tháng 3 năm 2018, Bệnh viện Ma ám Gonjiam chính thức ra mắt. Phim theo chân một nhóm streamer săn hiện tượng siêu nhiên, đột nhập bệnh viện để livestream cảnh mở cánh cửa bí ẩn phòng 402. Đạo diễn Chung Bum Shik đã khéo léo gom gần như toàn bộ những lời đồn nổi tiếng nhất, từ 42 bệnh nhân, viện trưởng hóa điên, cho đến căn phòng không ai mở được, dệt thành một tác phẩm found footage vừa chân thực vừa ám ảnh đến rợn người.
Phim gây sốt phòng vé ngay khi ra mắt, trở thành một trong những tác phẩm kinh dị thành công nhất lịch sử điện ảnh Hàn Quốc với doanh thu hơn 21 triệu đô la Mỹ. Khi được phát hành quốc tế, sức ảnh hưởng của phim tiếp tục đẩy danh tiếng Gonjiam đi xa hơn, biến nó từ một truyền thuyết đô thị trong nước thành một trong những địa điểm ma ám được biết đến rộng rãi trên thế giới.
Nhưng danh tiếng cũng kéo theo hệ lụy. Đến giữa năm 2018, mỗi tháng có hàng nghìn người tìm cách đột nhập trái phép vào khu vực bệnh viện. Bảo vệ không đủ người kiểm soát, dân cư quanh vùng liên tục phàn nàn vì tiếng ồn ban đêm, cảnh sát phải thường xuyên can thiệp. Kết cấu tòa nhà xuống cấp nghiêm trọng sau nhiều năm bỏ hoang khiến không ít người bị thương, rồi lại quay sang kiện chính chủ sở hữu khu đất.
Sau nhiều năm gánh chịu áp lực từ người đột nhập, các vụ kiện tụng và chi phí phát sinh liên tục, năm 2018 chủ sở hữu quyết định phá dỡ hoàn toàn công trình. Chỉ trong vài ngày, biểu tượng kinh dị nổi tiếng nhất Hàn Quốc bị san phẳng, chỉ còn lại đống bê tông đổ nát. Ngay cả trong những ngày cuối, một số công nhân phá dỡ vẫn kể rằng họ nghe thấy âm thanh giống tiếng người vọng ra từ bên trong khi trời sập tối, khiến nhiều người từ chối làm việc ban đêm. Ngày nay, khu đất ấy đã trở thành kho vận của Coupang, một trong những sàn thương mại điện tử lớn nhất Hàn Quốc.
Sự thật phía sau lớp vỏ giai thoại
Càng đào sâu vào Gonjiam, người ta lại càng nhận ra một điều quen thuộc với hầu hết truyền thuyết đô thị: sự thật thường nhạt nhẽo hơn nhiều so với những gì được đồn thổi.
Theo các tài liệu hành chính còn lưu giữ, nguyên nhân bệnh viện đóng cửa năm 1996 xuất phát từ việc thay đổi luật bảo vệ nguồn nước tại Hàn Quốc, buộc bệnh viện phải lắp đặt hệ thống xử lý nước thải tốn kém. Tranh chấp giữa chủ tòa nhà và ban điều hành về việc ai chịu trách nhiệm chi phí kéo dài không dứt. Giữa lúc đó, chủ sở hữu qua đời vì tuổi già, các con trai ông định cư ở Mỹ không có ý định quay về tiếp quản, và bệnh viện đành ngừng hoạt động rồi bị bỏ hoang.
Lời đồn về 42 bệnh nhân qua đời cùng lúc cũng không có bằng chứng nào xác thực. Thực tế, toàn bộ bệnh nhân khi bệnh viện đóng cửa đã được chuyển đến Bệnh viện Tâm thần Yongin thông qua thủ tục hành chính thông thường, có đầy đủ giấy tờ. Vị viện trưởng cũng không hề phát điên hay tự sát như lời đồn, ông tiếp tục hành nghề tại một cơ sở khác ở tỉnh Gangwon thêm nhiều năm sau đó.
Còn bí ẩn nổi tiếng nhất, căn phòng 402, hóa ra lại có lời giải đơn giản đến bất ngờ. Tòa nhà bệnh viện thực tế chỉ có ba tầng. Tầng bốn chưa từng tồn tại. Căn phòng 402 hoàn toàn là sản phẩm hư cấu được tạo ra cho bộ phim Bệnh viện Ma ám Gonjiam. Ngay cả chương trình truyền hình tâm linh với câu chuyện cô đồng bị vong nhập từng gây xôn xao cũng bị nhiều người chỉ ra có dấu hiệu dàn dựng nhằm phục vụ mục đích giải trí.
Khi nỗi sợ tự vẽ nên câu chuyện của chính nó
Dù những giai thoại về Gonjiam có bao nhiêu phần trăm sự thật, có một điều không thể phủ nhận, đó là sức mạnh đáng kinh ngạc của sự ám thị. Suốt hơn một thập kỷ, dù không có bằng chứng tâm linh nào được xác thực, hàng nghìn người ghé thăm nơi này vẫn mô tả cùng một cảm giác giống nhau, đó là sự ớn lạnh, hồi hộp, và cảm giác mơ hồ như có một ánh mắt vô hình đang dõi theo mình từ trong bóng tối.
Những tòa nhà bỏ hoang luôn biết cách thao túng tâm trí con người theo cách đó. Bóng tối kích thích nỗi sợ, và nỗi sợ lại tự vẽ nên những thứ chưa bao giờ có thật. Gonjiam có lẽ không phải là một bệnh viện bị ma ám, mà là một tấm gương phản chiếu chính nỗi sợ hãi tập thể của con người, được khuếch đại qua từng lời đồn, từng đoạn video, và cuối cùng là qua một bộ phim đã đưa cái tên này đi khắp thế giới.
Vậy rốt cuộc, những trải nghiệm rùng rợn tại Gonjiam là có thật, hay chỉ là bộ phim kinh dị mà chính tâm trí chúng ta tự biên tự diễn? Câu trả lời có lẽ nằm ở góc nhìn của mỗi người.
Discussion about this post