Các bạn đã bao giờ nghe tới khái niệm phim snuff chưa? Đây là thể loại phim được bao phủ bởi một màn sương đen tối, nơi sự tò mò bệnh hoạn của con người được khơi dậy. Snuff thường bị đồn là ghi lại những cảnh tra tấn, sát hại người thật. Và kể cả khi chỉ là giả, chúng vẫn đủ rùng rợn để khiến khán giả sởn da gà.
Nhiều bộ phim trong danh sách hôm nay bị cấm chiếu hoặc gây tranh cãi dữ dội, bởi mức độ chân thực của chúng quá cao. Đến mức người ta tin rằng trong đó có cảnh giết người thật sự. Nghe thôi đã thấy gai sống lưng rồi phải không?
Vậy thì còn chần chừ gì nữa, chào mừng các bạn quay trở lại với W2W Horror. Ngay bây giờ, cùng mình đi sâu vào 7 phim snuff kinh dị giả tài liệu bị cấm. Weirdo go!
Last House on Dead End Street (1977)
Được mệnh danh là tác phẩm mở đầu cho dòng phim snuff underground tại Mỹ, bộ phim của Roger Watkins là cú tát thẳng mặt xã hội.
Câu chuyện xoay quanh Terry Hawkins – một cựu tù nhân từng làm phim khiêu dâm. Sau khi ra tù, chán ghét xã hội và thị hiếu khán giả, anh quyết định quay những bộ phim snuff với bạn bè trong một tòa nhà bỏ hoang. Các cảnh tra tấn và sát hại diễn ra dã man đến mức bị đồn là thật.
Bộ phim ban đầu dài gần 3 tiếng, nhưng vì nhiều rắc rối pháp lý – trong đó có việc một nữ diễn viên kiện vì bị quay cảnh khỏa thân trái ý – nên bản phát hành rút gọn chỉ còn 77 phút. Hậu kỳ thì lồng tiếng kém, đổi tên nhiều lần.
Dù vậy, Last House on Dead End Street vẫn trở thành tác phẩm tiên phong, định hình phong trào phim snuff cực đoan.

8mm (1999)
Khác với nhiều phim kinh dị máu me, 8mm lại là một cuộc điều tra đầy ám ảnh. Nicolas Cage trong vai thám tử Tom Welles được thuê kiểm chứng cuộn băng 8mm quay cảnh một cô gái bị sát hại.
Hành trình đưa anh lạc vào thế giới ngầm phim fetish, những kẻ biến thái với đạo diễn Dino Velvet và gã đeo mặt nạ Machine. Cuối cùng, Tom phát hiện đây là một bộ phim snuff thật sự, nơi nạn nhân thực sự bị giết.
Điều khiến 8mm bị cấm chiếu ở một số nơi không phải vì máu me, mà vì nó thổi bùng lại nỗi lo về sự tồn tại của phim snuff trong đời thực. Phim đặt ra câu hỏi: liệu chúng ta có vô tình nuôi dưỡng cái ác khi tò mò đi tìm ranh giới thật giả?

Strange Days (1995)
Kathryn Bigelow – nữ đạo diễn đoạt Oscar – đã chạm đến đề tài snuff theo cách khác.
Trong Strange Days, người ta sử dụng thiết bị SQUID để ghi lại và tái hiện toàn bộ cảm xúc, ký ức của con người. Một cuộn băng rơi vào tay Lenny Nero, cựu cảnh sát nay thành tay buôn bất hợp pháp. Nó ghi lại cảnh một cô gái bị cưỡng hiếp và giết hại.
Điều đáng sợ không chỉ là cái chết, mà là việc khán giả có thể cảm nhận toàn bộ nỗi sợ, đau đớn và tuyệt vọng của nạn nhân qua thiết bị.
Strange Days không bị cấm rộng rãi, nhưng nhiều cảnh quay quá bạo lực và ý tưởng snuff công nghệ đã khiến nó bị cắt gọt khi ra rạp.

Hardcore (1979)
George C. Scott vào vai Jake Van Dorn – một doanh nhân sùng đạo có cuộc sống khép kín. Khi con gái biến mất, ông tìm thấy cuộn phim cho thấy cô tham gia vào phim khiêu dâm.
Quyết tâm tìm con, Jake lặn sâu vào thế giới phim cấp ba, những nơi chiếu phim ngầm, cả tin đồn về snuff. Ông cải trang thành nhà sản xuất để lần theo manh mối.
Hardcore bị cấm ở nhiều rạp Mỹ thời điểm đó vì khắc họa trần trụi thế giới phim bẩn và gợi ý sự tồn tại của snuff. Nhưng điều đọng lại là hình ảnh một người cha tuyệt vọng, bị nghiền nát giữa đạo đức, niềm tin và sự thật phũ phàng.

Thesis (1996)
Tác phẩm Tây Ban Nha đoạt giải Goya này đã trở thành cột mốc quan trọng của dòng phim snuff giả tài liệu.
Ángela – sinh viên điện ảnh – đang làm luận án về bạo lực trong truyền thông. Trong lúc tìm tư liệu, cô phát hiện một cuộn băng snuff ghi lại cảnh tra tấn một nữ sinh mất tích.
Điều tra cùng bạn học Chema, Ángela lần ra Bosco – sinh viên đáng ngờ. Khi bí mật dần hé lộ, họ phát hiện cả một kho phim snuff được cất giấu trong trường.
Thesis bị cấm hoặc hạn chế chiếu tại nhiều quốc gia vì mô tả trực diện cảnh giết chóc, nhưng cũng được ca ngợi vì dám phơi bày sự tàn nhẫn khi xã hội tiêu thụ bạo lực như một món giải trí.

Videodrome (1983)
David Cronenberg đã biến snuff thành một cơn ác mộng hậu hiện đại.
Nhân vật Max Renn – giám đốc đài truyền hình cáp – tình cờ bắt gặp chương trình Videodrome, nơi phát sóng cảnh tra tấn thật. Ban đầu tưởng chỉ là giả, nhưng càng xem, anh càng bị cuốn vào. Videodrome phát ra tín hiệu khiến khán giả ảo giác, biến đổi cả thể xác lẫn tâm trí.
Videodrome không chỉ là một bộ phim snuff giả tài liệu, mà còn là một tuyên ngôn về truyền thông thao túng con người. Quá bạo lực, quá dị hợm, phim bị kiểm duyệt nặng khi ra mắt, nhưng giờ đây đã thành kiệt tác.

Peeping Tom (1960)
Một tác phẩm Anh quốc bị tẩy chay kịch liệt khi ra mắt, đến mức sự nghiệp đạo diễn Michael Powell gần như chấm dứt.
Mark Lewis – thanh niên quay phim ban ngày, nhiếp ảnh khiêu dâm ban đêm – thực chất là kẻ giết người. Hắn gắn lưỡi dao vào chân máy quay, giết nạn nhân và ghi lại khoảnh khắc họ chết trong sợ hãi.
Peeping Tom bị cấm chiếu rộng rãi vì dám khắc họa tâm lý bệnh hoạn và sự đồng lõa của điện ảnh trong cái chết. Nhưng ngày nay, nó được xem là tác phẩm đi trước thời đại, ảnh hưởng mạnh đến dòng phim kinh dị tâm lý.

Kết
Ngoài Cannibal Holocaust và A Serbian Film mà mình đã nhắc quá nhiều lần trên kênh, thì đây chính là danh sách 7 phim snuff giả tài liệu bị cấm hoặc gây tranh cãi dữ dội nhất.
Điểm chung của chúng là gì? Không chỉ máu me hay gây sốc, mà còn chạm thẳng vào nỗi sợ sâu kín: sự tò mò bệnh hoạn của con người. Chúng ta vừa ghê tởm, vừa không thể rời mắt.
Cấm thì vẫn cấm, nhưng những bộ phim này đã trở thành biểu tượng trong lịch sử điện ảnh cực đoan.
W2W Horror out!
Discussion about this post