Tết năm nay đánh dấu một sự kiện khá đặc biệt khi nghệ sĩ Xuân Hinh lần đầu tiên xuất hiện trên màn ảnh rộng với dự án điện ảnh Mùi Phở, công chiếu vào đúng Mùng Một Tết. Đây được xem là lần chạm ngõ điện ảnh hiếm hoi của người ta vẫn hay gọi là Vua hài đất Bắc, và cái sự trùng hợp cũng khá hay là bộ phim lại ra đúng vào dịp Tết, bởi từ lâu đây vốn đã là sân chơi quen thuộc của bác.
Trong suốt nhiều năm, cứ mỗi độ xuân về, khán giả lại mong chờ những băng đĩa hài Tết, những vai diễn mang đậm màu sắc dân gian, trào phúng và chua ngoa mà ở đó Xuân Hinh luôn là vị trí center không ai tranh nổi. Từ những tiểu phẩm châm biếm như Xuân Hinh kén chồng hay những bộ phim hài thấm đẫm tình đời như Người Ngựa – Ngựa Người, di sản bác để lại thực sự là một kho tàng không nhỏ.
Nhưng giữa từng ấy tác phẩm trải dài qua nhiều thập kỷ, đâu mới là đỉnh cao thực sự của nam danh hài? Đâu là bộ phim khiến khán giả phải cười nắc nẻ mà vẫn ngồi nghĩ mãi sau khi màn hình tắt? Hôm nay, hãy cùng Vũ Trụ Phim Việt ngồi lại đàm đạo một lượt: xếp hạng toàn bộ phim hài Tết của Xuân Hinh. Pha ấm trà, kéo ghế ngồi xuống đi nào.
Tiêu Chí Xếp Hạng
Trước khi bắt đầu, tôi sẽ dựa trên ba tiêu chí để đánh giá: tinh thần giải trí, cách dàn dựng và giá trị xã hội mà bộ phim mang lại. Từ đó, bảng xếp hạng sẽ gồm năm mức từ cao đến thấp theo thứ tự: Hạng S là đỉnh cao, Hạng A là rất tốt, Hạng B là khá hay, Hạng C là chưa tới và Hạng D là chưa đáng nhớ.
Nhưng cần nói thêm một câu disclaimer cho thật thành thật: thực sự những tác phẩm của bác Xuân Hinh đều có tiếng vang và đã khẳng định được nét riêng qua thời gian. Phần xếp hạng này hoàn toàn dựa trên góc nhìn cá nhân, với mục đích nhìn lại và phân tích các tác phẩm hài Tết của Xuân Hinh chứ không phải bảng phán xét hay – dở tuyệt đối.
Sơ Yếu Lý Lịch Của Vua Hài Xứ Bắc

Nghệ sĩ Xuân Hinh, tên đầy đủ là Bùi Xuân Hinh, sinh năm 1960, quê Bắc Ninh – hay anh em vẫn vui miệng gọi là Bắc Bling. Bác bắt đầu theo nghệ thuật từ năm 1977 khi trúng tuyển vào Đoàn Dân ca Quan họ Bắc Ninh, sau đó theo học tại Trường Đại học Sân khấu – Điện ảnh Hà Nội và gắn bó với nghệ thuật chèo từ rất sớm.
Khán giả Việt nhớ đến Xuân Hinh chủ yếu qua các tiểu phẩm hài truyền thống và băng đĩa hài Tết, trở thành hình ảnh quen thuộc không thể thiếu mỗi dịp xuân về. Với lối diễn duyên dáng, đậm chất đời thường và khả năng sử dụng ca hát, ngôn ngữ phong phú trong biểu diễn, bác tạo nên một phong cách hoàn toàn không ai copy được, đặc biệt là những câu thoại chửi hay như hát mà đến giờ vẫn còn được trích dẫn đầy ngoài mạng.
Bản thân Xuân Hinh tự nhận mình chỉ là hề chèo, nhưng qua thời gian, danh hiệu Vua hài xứ Bắc đã được công nhận như một sự thật hiển nhiên, mang tiếng cười gắn với giá trị phê phán và văn hóa dân gian quen thuộc.
Thị Hến Kén Chồng – Hạng B

Mở đầu cho danh sách hôm nay là bộ hài Tết ngắn Thị Hến kén chồng do đạo diễn Phạm Đông Hồng bấm máy. Tiểu phẩm được phỏng từ vở tuồng kinh điển Nghê Sò Ốc Hến, kể về nhân vật Thị Hến mở hội kén rể. Tin tức đến tai các Quan nhớn khiến họ bỏ bê việc nước để kéo đến nhà Thị Hến chim chuột. Và từ đây, Thị Hến của Xuân Hinh – cô nàng thông minh, khéo léo – đã dùng sự lanh lợi của mình chơi xỏ, khiến ông Huyện, ông Xã, và ông Đề tự lộ bản chất dâm dục trước mặt thiên hạ.
Thông điệp đả kích, phê phán lòng tham và vạch mặt đạo đức giả của tầng lớp quan lại được gói ghém khéo léo trong một tiểu phẩm không quá dài. Đồng thời, Thị Hến cũng là một tuyên ngôn nhỏ về sự thông minh và bản lĩnh của người phụ nữ khi cô ta chứng minh ai mới thực sự là thóc trong câu chuyện này.
Cá nhân tôi thấy Thị Hến của Xuân Hinh tạo ra cái gì đó khá tròn trịa về nội dung lẫn thông điệp. Bộ phim không theo kiểu hài điên lên, mà là nhẹ nhàng, dễ xem, những mảng miếng hài được tiết chế vừa đủ để khán giả cảm nhận thông điệp mà không bị choáng. Màn giả gái của bác Xuân Hinh nhìn rất wow, nét duyên dáng cùng sự chua ngoa tạo nên Thị Hến mới lạ và ra cái vibe riêng. Điểm cộng lớn là việc lồng ghép các làn điệu dân ca vào lời thoại một cách tự nhiên, giúp bộ hài giữ được bản sắc dân tộc nhưng vẫn bắt tai và có hơi thở hiện đại.
Tuy nhiên vì chỉ là tiểu phẩm, tình tiết buộc phải đẩy nhanh nên vẫn chưa thực sự đọng lại. Tôi xếp Thị Hến kén chồng ở Hạng B: xem ổn, cũng khá thú vị.
Một Ngày Ở Trần Gian – Hạng A

Nếu như bậc tiên nhân được sống một ngày của thường dân chúng ta thì sẽ như thế nào? Câu trả lời nằm ở Một ngày ở trần gian. Theo lệnh Ngọc Hoàng, Thiên Sứ và chú Cuội có chuyến vi hành xuống nhân gian vào dịp Tết. Thông qua chuỗi tình huống trớ trêu, bộ phim khéo léo vén màn những thói hư tật xấu của người trần gian: cầu xin thần linh để bán thực phẩm bẩn, đúp còn khó hơn lên lớp, hay cosplay gái để scam các đại gia đánh pickleball. Chỉ đến khi tiếp xúc với ông lão cuối phim, Thiên Sứ mới ngớ người nhận ra Cuội đã sa vào thói ăn chơi, đồng thời bóp méo sự thật về hạ giới để báo cáo với Ngọc Hoàng.
Một ngày ở trần gian tạo nên tiếng cười rất tự nhiên với những câu thoại không hề cũ từ cặp đôi hài xuất sắc của hai miền Nam – Bắc: Hoài Linh và Xuân Hinh. Bác Xuân Hinh trong vai Thiên sứ bề ngoài oai nghiêm, đạo mạo là thế nhưng xuống trần gian lại càng lộ rõ vẻ ngơ ngác, ngây thơ trước những chuyện đời thường. Trong khi đó, Hoài Linh vào vai người dẫn đường láu lỉnh, miệng lưỡi lanh lợi, vừa chỉ lối vừa tranh thủ khai sáng cho Thiên sứ. Năng lượng của cả hai quá match với nhau và đó là lý do khiến bộ phim có giá trị xem lại rất cao. Tôi xếp Một ngày ở trần gian ở Hạng A vì content sáng tạo, dễ tiếp cận, và khai thác chất liệu gây hài thực sự hiệu quả.
Lên Voi – Hạng A

Lên voi là tác phẩm tiêu biểu khai thác mô-típ đổi đời quen thuộc. Câu chuyện xoay quanh Ất – một anh ở đợ hiền lành, chân chất – và Kim Ấm, một cậu thiếu gia si mê cô hoa hậu Bắc Kỳ nhưng bị cho alex. Cay cú vì bị nhà gái từ chối, Kim Ấm dàn dựng màn kịch dùng Ất vào vai một cậu thiếu gia Việt kiều Pháp để lừa gia đình hoa khôi Hồng Ngọc. Đám cưới thành công, gia đình nhà gái bàng hoàng nhận ra mình bị lừa. Thế nhưng trái với dự đoán ban đầu, Ất lại chiếm được cảm tình của vợ nhờ bản tính chân thật, chí thú làm ăn, rồi thi đỗ làm quan và lên voi theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Trái ngược hoàn toàn, Kim Ấm cậy quyền thế, ăn chơi trác táng và khinh người thì dần rơi vào cảnh khuynh gia bại sản, về sau phải đấm bốc, xoa bóp cho đúng cậu Ất năm xưa. Kịch bản đi theo mô-típ lật kèo quen thuộc nhưng được kể bằng chuỗi tình huống trào phúng liên tục, đủ sức hút để khán giả theo dõi trọn vẹn. Bác Xuân Hinh tiếp tục phát huy thế mạnh ở diễn xuất hình thể và thoại, khá nhiều câu viral từ phim này bây giờ vẫn còn được dùng. Điểm trừ nhẹ là quá trình người lên voi kẻ xuống chó diễn ra hơi nhanh, hai nhân vật chính chưa được khai thác đủ chiều sâu. Nhưng nhìn chung, Lên voi xứng đáng Hạng A: nội dung hay, thông điệp vẫn thời sự, lại có cả rổ câu thoại cho anh em học nịnh vợ.
Bắt Đền Đại Gia – Hạng C

Trong số các tiểu phẩm mà bác Xuân Hinh phải cosplay thành gái, Bắt đền đại gia là bộ phim để lại nhiều dấu ấn theo kiểu cứ nhìn vào là thấy cấn cấn, bựa bựa ý. Xuân Hinh hóa thân thành một thiếu nữ tìm cách kiếm tiền sắm Tết bằng việc dựng lên câu chuyện mình có thai. Từ đó, chuyện bắt đền không còn là chuyện tiền bạc đơn thuần mà trở thành cái cớ để phơi bày thói khôn lỏi, sự kệch cỡm và cách ứng xử lệch chuẩn, đặc biệt là những mối quan hệ ngoài luồng.
Thời lượng ngắn nên mọi tình tiết đều tập trung vào cách cô Xuân Hinh đòi tiền đền bù cho cái thai, khiến các nhánh phụ gần như bị giản lược hoàn toàn. Bắt đền đại gia khá giống Thị Hến kén chồng ở chỗ phải tập trung vào tình huống trung tâm để phù hợp với cấu trúc tiểu phẩm, nhưng điều đọng lại nhiều nhất vẫn chỉ là màn giả gái quá đặc biệt của bác. Bác Xuân Hinh và cô Thanh Thanh Hiền vẫn có sự ăn ý thường thấy nhưng nội dung có phần hơi đơn giản. Tôi xếp Bắt đền đại gia ở Hạng C: chưa tới.
Thầy Dởm – Hạng S

Ta có nhân vật Bói mù trong Thầy dởm, bộ phim hài Tết kinh điển do cố đạo diễn Phạm Đông Hồng thực hiện. Bộ phim lấy bối cảnh làng quê Bắc Bộ xưa, xoay quanh ba thầy: thầy Đồ, thầy Bói mù và thầy Lang rửa mặt bằng tăm. Được xem là trí thức làng nhưng cả ba chẳng thực sự hiểu biết tí gì về công việc mình làm. Thầy Lang đi chữa bệnh cho một đứa trẻ làng bên và nảy sinh ý đồ xấu với single mom nhưng không thành; ở nhà, Bói mù sang chữa bệnh cho vợ Lang rồi tiện thể chữa luôn cái bệnh thiếu thốn tình cảm; còn thầy Đồ ngày ngày soạn văn tế người chồng cho một gia đình nhưng lại đọc nhầm sang tế bà vợ và bị xua đuổi. Vài ngày sau đứa trẻ qua đời do uống thuốc của thầy Lang, ba kẻ từng được gọi là thầy nay đều rơi vào cảnh không nơi nương tựa, phải rủ nhau đi tha phương cầu thực.
Cái hay của Thầy dởm là khôn khéo dùng tiếng cười để trào phúng, châm biếm những thói hư tật xấu như biết thì thưa thốt không biết thì dựa cột mà nghe, hay không phải món nào cũng ngon nhất là vợ bạn. Diễn xuất của Xuân Hinh quá xuất sắc, một phần vì thầy Bói cũng lắm mồm nhất và nhiều đất diễn nhất trong ba nhân vật. Bộ phim tạo niềm vui ngày Tết với nội dung dễ xem, hài tục nhưng vẫn có chừng mực. Thầy dởm xứng đáng Hạng S: đỉnh cao.
Người Ngựa – Ngựa Người – Hạng S

Bộ hài Tết Người ngựa Ngựa người dù chỉ hơn 30 phút nhưng đã lột tả khá trọn vẹn những khó khăn, khổ cực của tầng lớp lao động trong xã hội thời kỳ thực dân nửa phong kiến. Đây cũng được xem là một trong những bộ phim làm nên tên tuổi của nghệ sĩ Xuân Hinh, chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nguyễn Công Hoan.
Phần 1 kể về anh phu xe cố gắng đẩy cuốc xe cuối cùng trong đêm giao thừa và vô tình gặp cô gái bán hoa. Người ngựa là cách gọi anh phu xe, kẻ phải đóng vai như một con ngựa kéo người khác để tồn tại. Còn ngựa người chỉ cô đào hát, người cũng phải làm ngựa cho thiên hạ cưỡi lên, chấp nhận bị chà đạp để kiếm sống. Cả hai đều đang ở bước đường cùng, cố kiếm cuốc xe cuối cùng để mong có miếng ăn đêm giao thừa.
Phần 2 xoáy sâu hơn vào cuộc sống khó khăn: anh phu xe lấy cô gái làm vợ lẽ, sinh thêm một đứa con, và sáng nuôi con đêm đến anh phải gồng mình kéo chính người vợ đi kiếm sống. Câu thoại của người vợ đau đến mức không cần phân tích thêm: tại sao sức mạnh tình yêu lại không chiến thắng nổi cái nghèo, cái đói của vợ chồng mình? Đó là sự thật tàn khốc rằng tình cảm không đủ sức cứu con người khỏi hiện thực cơm áo gạo tiền.
Phần 3 tiếp tục đẩy bi kịch lên cao trào khi người vợ cả từ quê lên thăm chồng, mang lương thực tiếp tế nhưng bàng hoàng khi biết vợ lẽ đã mang thai thêm một đứa nữa. Phần này chạm tới một thực tế rất xưa: dù nghèo đói, người ta vẫn sinh nhiều con và bằng cách nào đó vẫn gồng gánh nuôi con nên người.
Nhìn tổng thể, Người ngựa – Ngựa người không dừng ở một tiểu phẩm hài Tết để vui. Qua ba phần, tác phẩm lần lượt phơi bày bi kịch của người nghèo: từ thân phận bị biến thành ngựa kéo, đến tình yêu bất lực trước cái đói, rồi vòng lặp sinh tồn khắc nghiệt truyền từ đời này sang đời khác. Tiếng cười chua chát đã giúp tác phẩm này vượt khỏi khuôn khổ hài Tết, trở thành thứ khiến khán giả còn nhớ, còn nghĩ rất lâu sau khi màn diễn khép lại. Một vai diễn quá xuất sắc của bác Xuân Hinh, nét diễn duyên dáng có chút đời và rất Xuân Hinh. Hạng S là nơi duy nhất phù hợp cho tác phẩm này.
Ăn Vạ – Hạng A

Ăn vạ được sáng tạo từ tích chèo cổ Làng bắt vạ theo hướng hiện đại hóa. Thị Mầu trong phim là một đôn chề phóng xe máy vù vù và có bầu, đấy là do các cụ trong làng bảo thế. Theo luật làng, ai có chửa hoang sẽ phải dẫn các cụ Mù – Câm – Điếc và ông xã trưởng đi ăn chơi. Thị Mầu dắt các cụ đi bơi, ăn nhà hàng, rồi kéo nhau đi hát karaoke, đến cuối cùng mới lộ ra sự thật: không có cái thai nào cả, tất cả chỉ là cú lật kèo để dằn mặt thói ăn vạ, trọng nam khinh nữ và những hủ tục xưa.
Xuân Hinh trong vai thầy Mù mang đến nhiều miếng hài duyên dáng, tạo được sự gắn kết tốt với các diễn viên khác, đặc biệt là ông thầy câm do Hoài Linh thủ vai. Miếng joke trong Ăn vạ xem khá tếu táo, phim thực sự joke cả những vấn đề khá nhạy cảm theo cách khéo léo. Bộ phim hay, khá thâm thúy, bà con cô dì có thể xem lại vào dịp Tết năm nay. Ăn vạ xứng đáng Hạng A.
Chiếc Gương Của Giời – Hạng A
Chiếc gương của Giời theo chân anh nông dân Tròn do bác Xuân Hinh thủ vai, nằm mơ thấy ông thổ thần cho một bữa cơm như điều ước và bonus thêm chiếc gương thần để soi bản thân. Chiếc gương chưa từng xuất hiện bao giờ khiến gia đình nhà Tròn rối tung: Tròn nhìn vào thì tưởng vợ ngoại tình, vợ Tròn cũng nghĩ chồng có bồ, còn bà mẹ lại ngỡ hai đứa con thuê người ngoài đóng giả để đuổi mình đi. Cả nhà dắt tay nhau ra công đường nhờ Quan chi huyện phân xử, nhưng khi Quan nhìn vào gương thì sợ hãi quỳ lạy tưởng là Quan chánh tổng. Cái kết là ông thổ thần hiện ra thông não cho nhân dân rằng đó chỉ là chiếc gương.
Bộ phim lấy content khá mới và hay khi dùng chiếc gương như một ẩn dụ về việc nhìn lại chính mình: soi là nhìn thẳng vào bản mặt, thái độ và cách hành xử, còn xét là xem xét lại bản thân trước khi đổ lỗi cho người khác. Cách thể hiện vai Tròn toát ra vẻ thanh niên đanh đá, chua ngoa rất Xuân Hinh, tạo ra sự đời chân thật của người nông dân ngày xưa. Vì khá thích cả cách triển khai lẫn ý tưởng của bộ phim, tôi xếp Chiếc gương của Giời ở Hạng A.
Kiếp Con Tằm – Hạng D

Thương thay thân phận con tằm, kiếm ăn được mấy phải nằm nhả tơ. Câu ca dao than vãn ấy là nền tảng tinh thần của Kiếp con tằm, bộ phim về kiếp cầm ca và hát cho đời. Nghệ sĩ Xuân Hinh vô tình gặp và cứu cô gái đang định bước ra đi, từ đó dạy cho cô cách hát và truyền thêm sức sống để cô yêu đời. Thông điệp về sự cống hiến của các nghệ sĩ, ví họ như con tằm nhả tơ cho đời, là điều bộ phim muốn hướng đến.
Vẫn là cách xử lý tình huống cực khéo bằng ngôn từ sắc như dao và lái sang phần hát vốn là đặc trưng của hài Xuân Hinh. Tuy nhiên bối cảnh phim khá đơn giản, phần lớn vì hai thầy trò chỉ ngồi một chỗ tâm sự và giảng đạo lí cho nhau. Bộ phim đan xen phần hát nhiều nên cũng chưa phải gu của tôi lắm. Kiếp con tằm xếp Hạng D: chưa đáng nhớ.
Lý Toét Xử Kiện – Hạng C
Lý toét xử kiện có sự góp mặt của nghệ sĩ Xuân Hinh cùng nghệ sĩ Hồng Vân. Câu chuyện về Lý toét – một tên quan hám gái, hống hách gặp phải counter cứng là Thị Tớn. Thị Tớn tìm đến thầy Lý nhờ xử vụ li hôn với chồng, từ đó một cuộc đối chấp căng thẳng nhưng đầy mỉa mai diễn ra: phía Lý chỉ muốn khám phá bên trong, còn bên Thị Tớn giả vờ lằng lơ để dụ Lý vào chuyên án. Khi cá cắn câu, Thị Tớn lật ngược thế cờ và bắt Lý Toét trả lại 100 quan từng ăn chặn của chồng cô. Cái kết là tham thì thâm, tên Quan vừa phải nghe đạo lí vừa bị ăn đòn lại còn mất tiền.
Bác Xuân Hinh và cô Hồng Vân từng xuất hiện cùng nhau trong nhiều tác phẩm nên sự phối hợp khá nhịp nhàng, cái chất đời và sự tự nhiên trong lời thoại vẫn được phô diễn trọn vẹn. Nhưng cảm giác mô típ phim hơi cũ, bối cảnh chỉ xoay quanh trong công đường tạo cảm giác chưa được wow. Lý toét xử kiện xếp Hạng C: chưa tới.
Người Lịch Sự – Hạng B
Người lịch sự là tiểu phẩm hài Tết tiêu biểu cho kiểu hài châm biếm đời sống thường ngày. Tác phẩm xoay quanh chú Tửu và anh Chén cả ngày quanh quẩn bên chén chú chén anh. Cuộc nhậu đang yên ổn thì bị phá đám bởi sự xuất hiện của một cô gái bợm rượu. Nhân vật do Xuân Hinh giả gái là chất xúc tác gây cười, vừa là tấm gương soi trần trụi thói nghiện rượu, sĩ diện và đạo đức giả.
Qua chuỗi tình huống oái oăm và lời thoại sắc lẹm, tiểu phẩm lật mặt cái gọi là lịch sự chỉ tồn tại trên đầu môi chót lưỡi còn hành vi thì hoàn toàn ngược lại. Cái kết, cả ba bợm nhậu quyết tâm từ bỏ rượu bia và quay đầu là bờ. Khả năng xem lại cao vì nhiều mảng miếng và câu thoại gần gũi, đặc biệt nhân vật con gái của Xuân Hinh thể hiện tốt tính nữ của nhân vật, không bị thô. Phim phản ánh một vấn đề xã hội phổ biến nhưng được truyền tải bằng tiếng cười tinh tế, không giáo điều, không lên gân. Người lịch sự xếp Hạng B, một phần cũng vì màn giả gái của bác tạo cảm giác bựa với thú vị vải.
Mùi Phở – Hạng B
Con mã mới keng. Đây là lần đầu tiên nghệ sĩ Xuân Hinh đóng phim điện ảnh và sẽ được ra rạp vào Mùng Một Tết năm nay. Mùi Phở xoay quanh tiệm phở gia truyền của ông Mùi, người bảo thủ chỉ muốn truyền công thức cho đứa cháu và dặn nhất quyết giữ kín bí kíp cook ra một nồi phở trứ danh. Người con dâu do Thu Trang thủ vai lại không muốn con mình theo nghiệp phở. Từ đó, câu chuyện giữa bố chồng và nàng dâu đẩy cả bộ phim vào chuỗi drama gia đình, cùng với hành trình giác ngộ của các thành viên trong nhà ông Mùi. Phần còn lại, mời cả nhà ra rạp thưởng thức để tự cảm nhận, tôi xin phép không spoil thêm.
Bộ phim được đầu tư khá kungfu về mặt hình ảnh, màu sắc đến góc quay, tổng quan phim có gam màu tươi ra được vibe Tết. Điểm cộng cho phần âm thanh và nhạc OST nghe dính, xem cũng trong tâm thế như đang ăn bát phở vậy. Diễn xuất của bác Xuân Hinh vẫn phải gọi là trình ai chấm, con tướng mạnh nhất phim gần như làm lu mờ các vai diễn khác. Thu Trang thì rất là Thu Trang rồi, vẫn tốt và diễn cảm xúc vẫn ra nhưng hơi an toàn, kiểu vẫn giống mấy vai cũ. Ở nửa sau, phim dần mất đi sự dung dị ban đầu để phục vụ cho cảm xúc và chuỗi drama, nhưng mấy cảnh cảm xúc vẫn chưa thực sự đọng, điều này tùy gu mỗi người.
Mùi Phở đánh dấu nhiều lần đầu: bộ phim đầu tiên của Shark Minh Beta lẫn lần đầu đóng phim điện ảnh của nghệ sĩ Xuân Hinh. Nếu bát phở ấy chưa trọn vị, khán giả cũng có thể du di cho Shark Minh bởi ai cũng phải bắt đầu từ đâu đó. Việc lựa chọn mô típ phim quen thuộc và an toàn là điều dễ hiểu với một dự án điện ảnh đầu tay. Túm cái váy lại, Mùi Phở vẫn ok hợp để xem cùng gia đình hay người yêu trong dịp Tết này, tôi xếp phim ở Hạng B.
Điều Gì Làm Nên Giá Trị Trường Tồn Của Hài Xuân Hinh
Nhìn lại bảng xếp hạng, từ hài dân gian đến hài hiện đại, từ vai gái đến vai trai, dù ở bối cảnh hay dạng vai diễn nào đi chăng nữa, cái vibe của bác Xuân Hinh vẫn là thứ không lẫn đi đâu được.
Một trong những lý do khiến hài Xuân Hinh vẫn còn giá trị đến hôm nay nằm ở việc các vấn đề mà bác đặt ra chưa bao giờ thực sự cũ. Xã hội có thể thay đổi bề ngoài, nhưng bản chất con người từ lòng tham, sự khôn lỏi cho đến nỗi khổ của người nghèo thì vẫn còn nguyên. Bên cạnh đó, cách Xuân Hinh sử dụng ngôn ngữ dân gian, làn điệu chèo, quan họ và lối thoại chửi như hát đặc trưng đã giúp các tác phẩm không bị phụ thuộc vào trend hay thời cuộc. Chính cái chất ấy khiến khán giả, dù ở thế hệ nào, xem vẫn thấy hay và còn nguyên sức hút, bởi nó đã gắn liền với văn hóa, với đời sống và với ký ức Tết của nhiều thế hệ người Việt.
Mùng Một của cả nhà thế nào rồi? Đã bắt đầu ngán bánh chưng, gà luộc chưa? Nếu rồi thì thử đổi gió một chút: ra rạp, nếm Mùi Phở của ông Mùi qua màn ảnh xem sao. Biết đâu hương vị ấy lại làm cả nhà thấy mới mẻ hơn. Ai đã ăn rồi thì hãy để lại tí review cho Vũ Trụ Phim Việt biết với nhé. Hết trà rồi, xin chào và chúc mừng năm mới.
Discussion about this post