Rồi rồi, tôi biết mà. Bạn click vào bài này phần nhiều là vì cái tiêu đề hơi nhức mắt một chút. Thôi thì vô tới đây rồi, ngồi xuống làm miếng chè, uống ngụm trà đá cho mát rồi nói chuyện tiếp.
Phim Việt dạo này nóng dữ lắm. Nóng theo đúng cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Hết phim này tới phim khác gắn nhãn 18 cộng, truyền thông thì liên tục giật tít về cảnh táo bạo, diễn viên thì lên tiếng trấn an khán giả rằng cảnh nóng không phải để câu view, mà là vì nghệ thuật.
Nghe cũng hợp lý đó. Nhưng coi xong phim thì trong đầu lại bật lên một câu hỏi rất đơn giản. Ủa rồi có liên quan gì không.
Không ai phủ nhận cảnh nóng là một phần của điện ảnh. Nó tồn tại ở khắp nơi, từ Hollywood tới Hàn Quốc, từ phim nghệ thuật tới phim thương mại. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, trong không ít phim Việt gần đây, cảnh nóng xuất hiện như một giải pháp chữa cháy. Khi kịch bản yếu, mạch truyện rời rạc, nhân vật không đủ sức giữ khán giả lại, thì người ta đặt cược vào da thịt.
Có những bộ phim đầu tư quay cảnh nóng cực kỳ công phu. Ánh sáng đẹp, góc máy mượt, diễn viên cực khổ, tốn tiền không khác gì làm thêm một dự án nhỏ. Nhưng coi xong cảnh đó, thứ đọng lại không phải là cảm xúc, mà là sự ngơ ngác.
Cảnh nóng không có lỗi. Nó chỉ đang làm đúng vai trò mà ê-kíp giao cho nó. Vấn đề thật sự nằm ở tư duy đằng sau việc đặt cảnh nóng vào phim. Và đó là lúc chúng ta cần nói thẳng với nhau rằng, cảnh nóng không cứu được một kịch bản yếu.
Khi phim dở và người ta đổ lỗi cho cảnh nóng
Phim ra rạp bị chê, doanh thu lẹt đẹt, dư luận dậy sóng. Và rất nhanh sau đó, cảnh nóng trở thành vật tế thần hoàn hảo. Người ta nói rằng phim bị ghét vì quá táo bạo. Diễn viên thì lên tiếng rằng họ chỉ làm theo kịch bản. Đạo diễn thì khẳng định mọi thứ đều có dụng ý nghệ thuật.
Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy cảnh nóng chỉ là phần nổi của tảng băng. Nó không phải nguyên nhân, mà là hệ quả của một quá trình làm phim thiếu định hướng rõ ràng.
Khi một cảnh nóng xuất hiện đúng chỗ, đúng thời điểm, nó không cần được quảng bá rầm rộ. Khán giả tự cảm nhận được vì sao nó tồn tại. Nó là kết quả tất yếu của mối quan hệ nhân vật, của xung đột đã được xây dựng đủ lâu và đủ sâu.
Ngược lại, khi cảnh nóng bị đặt vào chỉ vì cảm giác thêm vào cho đủ đô, cho phim có điểm nhấn, thì dù quay đẹp tới đâu, nó vẫn lạc lõng. Và càng nhiều cảnh như vậy, mạch phim càng loãng.
Đó là lý do bảng xếp hạng hôm nay không đánh giá độ táo bạo, mà đánh giá độ hợp lý của sự táo bạo. Không chê diễn viên, không công kích ê-kíp, chỉ nhìn vào mức độ ăn nhập của cảnh nóng với câu chuyện.
Bịt Mắt Bắt Nai – Khi táo bạo không cứu nổi kịch bản

Bịt Mắt Bắt Nai là phim drama giật gân ra mắt năm 2025, gây chú ý ngay từ đầu vì mật độ cảnh nhạy cảm dày đặc. Phim cố tạo cảm giác nặng nề, bức bối, nhưng lại gặp vấn đề lớn ở kịch bản.
Mạch truyện rời rạc, tình tiết thiếu liên kết, nhân vật hành động theo cảm tính hơn là logic. Trong bối cảnh đó, cảnh nóng xuất hiện dồn dập như những cú đập thẳng vào mắt người xem.
Vấn đề là những cảnh này không tạo được sự liền mạch cảm xúc. Nó không giúp khán giả hiểu hơn về nhân vật, cũng không làm xung đột trở nên gay gắt hơn. Ngược lại, nó khiến người xem mất tập trung khỏi câu chuyện vốn đã mong manh.
Đạo diễn và diễn viên đều khẳng định cảnh nóng không nhằm mục đích câu view. Nhưng nếu bỏ toàn bộ các cảnh đó ra mà cốt truyện vẫn không thay đổi, thì rất khó để thuyết phục khán giả rằng chúng là cần thiết.
Cảnh nóng ở đây táo bạo, nhưng thiếu lý do tồn tại. Và khi doanh thu không khả quan, rõ ràng nó không thể gánh nổi một kịch bản yếu. Bịt Mắt Bắt Nai vì thế được xếp vào hạng Quá khét.
Khế Ước Bán Dâu – Táo bạo có lý do nhưng chưa tới

Khế Ước Bán Dâu là phim kinh dị cổ trang với nhiều phân đoạn nhạy cảm, từ cảnh động phòng cho tới khoảnh khắc khoả thân. Đạo diễn giải thích rằng đây là góc nhìn của nhân vật nữ chính, nhằm khắc họa sự sợ hãi, ngỡ ngàng trong lần đầu bước vào đời sống hôn nhân cưỡng ép.
Về mặt ý tưởng, điều này không sai. Nhưng vấn đề nằm ở cách triển khai. Cảnh nóng xuất hiện mà không tạo ra sự thay đổi đủ lớn trong tâm lý nhân vật. Nó không đẩy câu chuyện đi xa hơn, cũng không tạo bước ngoặt rõ ràng.
Thêm vào đó, việc lạm dụng các phân đoạn nhạy cảm khiến nhịp phim bị loãng. Thay vì tăng cảm giác u ám, ngột ngạt của một bi kịch cổ trang, phim lại khiến người xem bị phân tâm.
Khế Ước Bán Dâu không phải phim dở toàn diện. Hình ảnh được đầu tư, không khí có điểm nhấn. Nhưng với cảnh nóng, phim dừng lại ở mức Nóng. Táo bạo có lý do, nhưng chưa đủ ăn nhập để trở thành một phần hữu cơ của mạch truyện.
Chị Ngã Em Nâng – Khi cảnh nóng bị chìm giữa ồn ào

Với Chị Ngã Em Nâng, ê-kíp lý giải rằng cảnh nóng nhằm thể hiện khát vọng yêu đương mãnh liệt của tuổi trẻ, để khi bi kịch ập đến, cảm xúc đau đớn sẽ được đẩy cao hơn.
Nghe thì hợp lý. Nhưng khi xem phim, khán giả lại không tập trung vào những khoảnh khắc đó. Chúng bị lu mờ hoàn toàn bởi chuỗi tranh cãi ồn ào, nhân vật la hét liên tục và mạch phim thiếu điểm dừng.
Cảnh nóng tồn tại, có lý do, nhưng không đủ dấu ấn để trở thành nhịp cảm xúc quan trọng. Nó không làm người xem nhớ lâu, cũng không tạo sự gắn kết sâu sắc hơn với nhân vật.
Chị Ngã Em Nâng vì vậy được xếp ở mức Ấm ấm. Không phản cảm, không thừa thãi hoàn toàn, nhưng cũng không đủ mạnh để biện minh cho sự tồn tại của mình.
Tiệm Cầm Đồ Có Chơi Có Chịu – Khi sốc cũng không cứu nổi thất bại

Tiệm Cầm Đồ Có Chơi Có Chịu từng gây chú ý lớn khi ra mắt với nhãn 18 cộng và loạt cảnh nhạy cảm được truyền thông nhấn mạnh. Phim kể về một thanh niên tìm cách nổi tiếng nhanh và phải trả giá khi clip thân mật bị phát tán.
Vấn đề nằm ở chỗ, kịch bản quá hời hợt. Nhân vật chính thiếu chiều sâu, thông điệp mờ nhạt, mạch truyện nhiều sạn. Trong bối cảnh đó, cảnh nóng không những không cứu vãn được phim, mà còn làm lộ rõ sự non tay trong cách kể chuyện.
Sự táo bạo trở thành phô trương. Nó gây sốc trong chốc lát, nhưng không để lại giá trị cảm xúc hay suy ngẫm nào. Đây là ví dụ điển hình cho việc cảnh nóng không thể thay thế cho một câu chuyện được xây dựng tử tế.
Phim được xếp hạng Quá khét. Táo bạo có, còn lại thì không.
Năm Mười – Khi 18 cộng cũng không để lại dấu vết

Năm Mười là phim kinh dị lấy cảm hứng từ trò chơi trốn tìm. Phim xuất hiện rồi biến mất nhanh đến mức nhiều người chưa kịp nhớ nội dung đã không còn thấy ngoài rạp.
Điều đáng nói là dù có yếu tố nhạy cảm, phim vẫn không để lại bất kỳ dấu ấn nào. Khi một bộ phim thất bại mà khán giả chỉ nhớ đến việc nó dở, chứ không nhớ nổi cảnh táo bạo từng gây chú ý, thì có thể xem đó là thất bại toàn diện.
Cảnh nóng ở đây không chỉ không cứu được phim, mà còn hoàn toàn vô nghĩa. Năm Mười được xếp vào hạng Quá khét, không phải vì quá táo bạo, mà vì sự táo bạo đó không mang lại bất kỳ giá trị nào.
Chiếm Đoạt – Khi phô bày vượt khỏi ranh giới cần thiết

Chiếm Đoạt là trường hợp khiến nhiều khán giả phản ứng mạnh. Phim lạm dụng cảnh nhạy cảm một cách lộ liễu, từ hình ảnh đến âm thanh, khiến trải nghiệm xem trở nên nặng nề.
Vấn đề không chỉ nằm ở số lượng, mà ở cách thể hiện. Cảnh nóng không còn là đỉnh điểm của xung đột hay sự sa ngã, mà trở thành chuỗi phô diễn da thịt thiếu tiết chế.
Kịch bản thiếu logic, nhân vật không có nền tảng tâm lý đủ vững, khiến những cảnh này càng trở nên phản cảm. Chiếm Đoạt vì vậy được xếp hạng Quá khét, một ví dụ rõ ràng cho việc lạm dụng táo bạo dẫn đến phản tác dụng.
Người Vợ Cuối Cùng – Táo bạo nhưng nghịch lý với bối cảnh

Người Vợ Cuối Cùng gây chú ý lớn vì mật độ cảnh nóng trong bối cảnh cổ trang. Phim quảng bá mạnh yếu tố 18 cộng, nhưng khi đặt vào tổng thể câu chuyện, sự ân ái lại trở nên lạc nhịp.
Trong một xã hội phong kiến khắc nghiệt, cảnh nóng lẽ ra phải thể hiện sự áp bức, bí bách hoặc phản kháng tuyệt vọng của người phụ nữ. Nhưng cách triển khai lại thiên về phô bày, khiến cảm xúc bị lệch khỏi bối cảnh lịch sử.
Táo bạo có chủ đích, nhưng nhịp phim và cách kể chưa đủ chặt để sự táo bạo đó thật sự phục vụ câu chuyện. Phim được xếp hạng Nóng.
Trước Giờ Yêu – Khi truyền thông át nội dung

Trước Giờ Yêu được nhắc đến nhiều vì hậu trường quay cảnh nhạy cảm kéo dài hàng giờ. Tuy nhiên, điều đáng chú ý là ê-kíp không đặt cảnh nóng làm điểm nhấn nội dung, mà truyền thông lại tập trung quá nhiều vào yếu tố này.
Hệ quả là khán giả bước vào rạp với kỳ vọng sai lệch. Và khi nội dung phim không đủ mạnh để giữ chân, cảnh nóng trở thành tâm điểm chỉ trích.
Trường hợp này cho thấy cảnh nóng không chỉ phụ thuộc vào cách đặt trong phim, mà còn bị ảnh hưởng bởi cách quảng bá. Khi nó bị biến thành công cụ câu khách, giá trị điện ảnh dễ bị triệt tiêu.
Thưa Mẹ Con Đi – Khi cảnh nóng trở thành gia vị đúng chỗ

Thưa Mẹ Con Đi là ví dụ hiếm hoi cho thấy cảnh nóng có thể tồn tại mà không gây phản cảm. Đạo diễn chọn cách xử lý tinh tế, giảm thiểu phô trương, đặt trọng tâm vào sự kìm nén và do dự của nhân vật.
Cảnh nóng ở đây không nhằm kích thích tò mò, mà phục vụ khám phá nội tâm. Nó giống như Brokeback Mountain hay Call Me By Your Name, nơi sự gần gũi thể xác chỉ là bước đệm để khán giả hiểu sâu hơn về mối quan hệ mong manh.
Đây là minh chứng rõ ràng rằng cảnh nóng không phải công cụ cứu phim. Nó chỉ là gia vị, và chỉ phát huy tác dụng khi được đặt đúng chỗ.
Khi vấn đề nằm ở tư duy làm nghề
Thị hiếu khán giả hiện nay không còn dễ bị thu hút bởi yếu tố trần trụi đơn thuần. Số lượng cảnh nóng không quyết định giá trị một bộ phim. Một cảnh nhỏ không thể gánh cả câu chuyện lớn.
Thay vì đầu tư thời gian, tiền bạc và sức lực vào những phân đoạn gây sốc, nhiều ê-kíp cần quay lại câu hỏi cơ bản hơn. Nhân vật là ai. Câu chuyện muốn nói điều gì. Và cảnh nóng, nếu có, liệu có thực sự cần thiết.
Phim Việt cần đột phá, nhưng đột phá không nằm ở da thịt. Nó nằm ở tư duy kể chuyện, ở sự tôn trọng khán giả và chính tác phẩm của mình.
Phim Việt dạo này nóng thật. Nhưng cảnh nóng không có lỗi. Nó chỉ là một công cụ kể chuyện. Dùng đúng thì nâng phim, dùng sai thì làm lộ khuyết điểm.
Cứu ai thì được, chứ cứu phim thì hơi khó.
Discussion about this post