Nghi
28
Một bộ phim mình nghĩ khá quan trọng với điện ảnh Việt thời điểm nó ra mắt, nhất là khi chọn kể về tình yêu đồng tính và những con người bên lề xã hội theo hướng nghiêm túc, thay vì biến họ thành yếu tố gây cười. Tuyến Khôi – Đông – Lam buồn, trần trụi và có nhiều khoảnh khắc rất đẹp; Lương Mạnh Hải với Hồ Vĩnh Khoa cũng tạo được chemistry tốt. Mình đặc biệt thích không khí Sài Gòn trong phim: vừa đông đúc vừa cô độc. Tuy nhiên tuyến chàng Cười – cô gái điếm – con vịt đôi lúc khiến mạch phim hơi rời và phần melodrama có chỗ khá nặng tay. Dù vậy, xét cả thời điểm 2011, mình thấy đây vẫn là một phim Việt táo bạo và đáng nhớ.
Viết cảm nhận của bạn