Có những bộ phim mà khi những khung hình đầu tiên xuất hiện, người ta đã cảm nhận được ngay rằng đây không phải một sản phẩm giải trí bình thường. Nó nặng hơn thế. Nó đau hơn thế. Và nó sẽ còn ở lại trong lòng khán giả rất lâu sau khi màn hình tắt. One Battle After Another của Paul Thomas Anderson chính xác là một trường hợp như vậy – một tác phẩm điện ảnh không chỉ kể chuyện mà còn chất vấn người xem về lý tưởng, về phản bội, về tình yêu thương trong một thế giới không ngừng vận hành bằng quyền lực và bạo lực.
Và rồi Oscar đã nói lên tất cả. Sáu tượng vàng, bao gồm cả chiếc quan trọng nhất là Phim Hay Nhất Năm, là một lời khẳng định không thể chối cãi cho một bộ phim dài gần ba tiếng đồng hồ nhưng không có một giây phút nào khiến người xem muốn rời mắt khỏi màn hình.
One Battle After Another Là Phim Gì? Đây Có Phải Phim Hành Động Thuần Túy Không?
Đây là câu hỏi mà nhiều người đặt ra trước khi bước vào rạp, và câu trả lời thẳng thắn nhất là: không hẳn. Dĩ nhiên phim có những cảnh rượt đuổi, có bom nổ, có súng đạn và những pha hành động đủ để giữ nhịp tim khán giả ở mức cao liên tục. Nhưng Paul Thomas Anderson không phải đạo diễn làm phim hành động theo nghĩa thông thường. Ông làm phim về con người – và lần này, ông khai thác con người trong những khoảnh khắc cực đoan nhất: khi họ phải lựa chọn giữa lý tưởng và bản năng sinh tồn, giữa tình yêu và sự phản bội, giữa việc là một chiến binh hay một người cha.
One Battle After Another xoay quanh hai tuyến nhân vật song song: tuyến quá khứ dữ dội của nhóm cách mạng cực tả French 75 và tuyến hiện tại căng thẳng khi mọi tội lỗi năm xưa bắt đầu đòi nợ. Hai tuyến này đan xen, bổ trợ và cuối cùng hội tụ trong một hành trình mà nếu phải gói lại trong một câu, đó là: một người cha cố bảo vệ đứa con của mình khỏi cái thế giới mà chính ông đã từng góp phần tạo ra.
Recap One Battle After Another – Toàn Bộ Nội Dung Phim Từ Đầu Đến Cuối
Phần 1: French 75 Và Ngọn Lửa Cách Mạng Năm Xưa

Cảnh mở đầu bộ phim tái hiện cuộc đột kích của French 75 tại vùng biên giới Mexico – Mỹ đầy bạo liệt
Phim mở ra bằng một tông màu vừa cổ điển vừa rực lửa. Vùng biên giới Mexico – Mỹ hiện ra với sự hỗn loạn mang tính biểu tượng, nơi một nhóm cách mạng cực tả tên French 75 đang thực hiện một cuộc đột kích táo tợn. Đây là lần đầu tiên khán giả gặp Pat Calhoun – chuyên gia chất nổ và hậu cần của nhóm – và Perfidia Beverly Hills, linh hồn thực sự của cả tổ chức với khí chất áp đảo đến mức người xem gần như không dám thở.
Perfidia không giết Steven J. Lockjaw khi bắt được hắn trong phòng làm việc. Thay vào đó, cô chọn một trò chơi tâm lý đầy tàn nhẫn – làm nhục hắn một cách công khai theo cách mà hắn sẽ không bao giờ quên được. Đây là khoảnh khắc cực kỳ quan trọng vì nó gieo vào Lockjaw một hạt giống thù hận và ám ảnh bệnh hoạn sẽ nảy mầm suốt 16 năm sau, trở thành ngòi nổ cho toàn bộ mạch phim.
Cuộc đột kích thành công giải phóng hàng trăm người nhập cư bị giam giữ trái phép. French 75 trở thành biểu tượng của sự phản kháng. Pat và Perfidia chìm trong men say của chiến thắng và tình yêu. Nhóm tiếp tục mở rộng chiến dịch – đốt trụ sở ngân hàng Wall Street, tấn công văn phòng chính trị gia, thậm chí cắt đứt lưới điện cả Los Angeles. Họ đang trên đỉnh cao.
Rồi mọi thứ bắt đầu sụp đổ theo đúng cái cách mà mọi thứ đẹp đẽ vẫn hay sụp đổ: từ bên trong. Khi nguồn kinh phí cạn kiệt, nhóm cướp ngân hàng để duy trì hoạt động và một nhân viên bảo vệ thiệt mạng. Perfidia bị bắt. Lockjaw tái xuất – lần này không phải trong bộ quân phục mà với vai trò kẻ thẩm vấn đầy mưu mô – và đưa ra đề nghị mà cô không thể từ chối: tự do và một danh tính mới để đổi lấy toàn bộ mạng lưới của French 75.
Perfidia ký vào bản hợp đồng với quỷ dữ. Cô phản bội tất cả. Cảnh sát tiêu diệt hầu hết thành viên còn lại. Chỉ duy nhất Pat Calhoun kịp ôm đứa con gái bé bỏng tên Charlene và chạy trốn đến Baktan Cross – nơi trú ẩn của những di dân không nơi nương tựa.
Lockjaw nhận huân chương danh dự. Perfidia biến mất vào chương trình bảo vệ nhân chứng, để lại một lá thư ngắn đầy cay đắng về việc cô không phù hợp làm mẹ. Từ đây, Pat Calhoun chết đi. Bob Ferguson ra đời.
Phần 2: Mười Sáu Năm Sau – Bob Ferguson Và Đứa Con Gái Tên Willa

Bob và Willa – hai cha con sống lặng lẽ tại Baktan Cross sau 16 năm trốn tránh quá khứ
Mười sáu năm trôi qua. Baktan Cross không phải nơi của những giấc mơ lớn nhưng là nơi của những người không còn chỗ nào khác để đi. Bob Ferguson sống trong một căn nhà gỗ tồi tàn cùng Willa – tức Charlene, đứa con gái bé bỏng ngày nào giờ đã lớn thành một cô thiếu nữ cứng cỏi, thông minh và sắc sảo đến đáng sợ.
Bob đầu tư cho việc học của con không tiếc tiền. Nhưng có một thứ ông tuyệt đối không đầu tư, đó là sự thật. Ông nói với Willa rằng mẹ cô đã mất từ khi còn nhỏ. Ông giấu toàn bộ quá khứ French 75. Ông muốn bảo vệ con gái khỏi cái bóng của những tội lỗi mà ông và Perfidia đã tạo ra. Đó là tình yêu của một người cha – vụng về, đôi khi sai lầm, nhưng không thể nghi ngờ về sự chân thành.
Willa học võ Karate với Sensei Sergio St. Carlos, một giáo viên bí ẩn thực ra là mắt xích cũ trong mạng lưới kháng chiến năm xưa. Mọi thứ trông có vẻ ổn định, dù tất cả đều được xây dựng trên nền móng của những bí mật.
Cho đến khi Lockjaw xuất hiện trở lại.
Phần 3: Lockjaw Trở Lại – Và Tất Cả Những Gì Được Chôn Vùi Bắt Đầu Nổi Lên

Lockjaw giờ đây đã leo lên những nấc thang quyền lực đáng sợ và đang tìm cách gia nhập Christmas Adventurers Club – một tổ chức bí mật của giới tài phiệt thượng đẳng. Để được chấp nhận, hắn cần dọn sạch những vết nhơ trong quá khứ, mà vết nhơ lớn nhất chính là mối quan hệ với Perfidia và đứa con mà hắn nghi ngờ mang huyết thống của mình.
Hắn bắt cóc Billy Goat – người bí mật duy trì tàn dư của French 75 qua sóng radio – và dùng điều đó để lần ra vị trí của hai cha con nhà Ferguson. Chiến dịch truy quét ở Baktan Cross được triển khai, quân đội và cảnh sát chia thành hai mũi: một đến trường nơi Willa đang dự buổi dạ hội, một đến thẳng nhà Bob.
Nhưng Bob đã linh cảm trước. Ông đưa cho Willa chiếc máy nhắn tin tự chế và ra lệnh luôn mang theo. Billy Goat cũng kịp gửi tín hiệu SOS. Deandra – cựu lãnh đạo French 75, hiện hoạt động trong một tổ chức bảo vệ bí mật – xuất hiện đúng lúc đón Willa thoát ra bằng đường hầm ngầm của Sensei Sergio trước khi quân Lockjaw ập tới.
Bob thoát khỏi nhà qua đường hầm đã chuẩn bị sẵn, nhưng hơi cay ném vào phía sau khiến ông phải cạn kiệt sức lực mới thoát ra được. Vấn đề là ông không nhớ mật mã của French 75, và khi gọi đường dây nóng, họ từ chối tiết lộ vị trí Willa vì ông không xác nhận được danh tính.
Phần 4: Hành Trình Tìm Con – Và Những Màn Rượt Đuổi Không Thở Được

Bob một mình lao vào thành phố đang sôi sục biểu tình để tìm lại đứa con gái duy nhất của mình
Phần này của phim là nơi mà One Battle After Another bộc lộ đầy đủ sức mạnh điện ảnh của mình. Những cảnh truy đuổi, những pha parkour qua các tòa nhà, những lần Bob suýt bị bắt rồi lại thoát theo những cách vừa bất ngờ vừa hợp lý đến mức người xem không thể không thán phục cả biên kịch lẫn đạo diễn.
Đường phố nổi lên với biểu tình phản đối bạo lực của Lockjaw. Sergio dẫn Bob đến căn cứ ngụy trang bên dưới một cửa hàng bình thường, nơi ông đang cưu mang những người nhập cư không nơi nương tựa. Bob cuối cùng nhớ ra cách vượt qua hàng rào mật mã khi đe dọa gọi Grayhawk Ten, và Talleyrand – đàn em cũ của Bob – tiết lộ điểm tập kết là tu viện Brave Beaver trên đồi Chupacabra.
Trong khi đó, Willa ở tu viện bắt đầu mảnh ghép thứ hai của hành trình nội tâm: cô hỏi thẳng Deandra liệu mẹ mình có phải kẻ phản bội không. Và sự thật được nói ra.
Deandra nhận thấy Willa giống Perfidia đến đáng sợ – không chỉ về ngoại hình mà cả sự sắc bén trong ngôn ngữ và cái cách cô đối mặt với sự thật không run rẩy. Nhưng điều đó cũng nghĩa là Lockjaw khi nhìn thấy Willa, hắn sẽ nhận ra ngay.
Và hắn đã tìm đến tu viện. Deandra phát hiện ra có biến nhưng không kịp. Willa bị bắt và lần đầu tiên đứng trước mặt Lockjaw.
Phần 5: Màn Đối Thoại Đỉnh Cao Và Cú Lật Ngược Cuối Cùng

Cảnh đối thoại giữa Willa và Lockjaw – một trong những phân cảnh xuất sắc nhất của bộ phim
Đây là một trong những phân cảnh hay nhất của bộ phim và có lẽ là lý do chính đáng nhất để giải thích tại sao Leonardo DiCaprio xứng đáng với tượng vàng. Nhưng trước khi nói về Bob, hãy nói về Willa trong phòng đó.
Lockjaw yêu cầu xét nghiệm ADN. Trong lúc chờ kết quả, Willa hỏi hắn một câu đơn giản đến tàn nhẫn: ông có yêu mẹ tôi không? Và rồi cô nói thẳng rằng dù kết quả ra sao thì cô đã có một người bố và người đó không phải Lockjaw.
Miệng lưỡi sắc như dao của Willa khiến Lockjaw nhớ đến Perfidia từng cứa vào hắn như thế nào. Kết quả xét nghiệm xác nhận Willa là con hắn. Hắn ra lệnh đưa cô lên xe, tống cô vào tay một tên lính đánh thuê để đưa ra bến tàu – như thể cô chỉ là một vật chứng cần được giấu đi, không phải một đứa con.
Bob phá cửa một chiếc ô tô, lao đến tu viện, trèo qua hàng rào và thấy cảnh Lockjaw đang bẻ tay Willa đẩy lên xe. Ông bắn nhưng trật. Ông đuổi theo nhưng lạc đường. Chiếc xe trắng chở Willa chạy ngược chiều vụt qua trong khi ông không hề hay biết – khoảnh khắc đó gần như bóp nghẹt tim người xem.
Nhưng rồi Tim – sĩ quan được phái đến bởi chính hội Christmas Adventurers để dọn sạch toàn bộ bê bối – đã hạ Lockjaw ngay trước khi ông ta có thể làm gì thêm. Xe Lockjaw lật xuống đường.
Ở bến tàu, điều kỳ lạ nhất xảy ra: tên lính đánh thuê bỗng dưng ngồi lại trong xe vì lương tâm trỗi dậy. Hắn tiêu diệt tên canh gác và tháo trói cho Willa. Willa sợ hãi nhưng không liệt. Cô vào trong, lấy chìa khóa xe, thoát ra và tự mình lái về – một mình, một khẩu súng, và tất cả những gì Sensei Sergio đã dạy cô suốt những năm qua.
Khi Tim truy đuổi, Willa dừng xe, nấp vào bên đường, và khi ông ta tông vào chiếc xe trống, cô bắn thẳng vào ngực. Một thiếu nữ lớn lên trong bí mật, trong những điều người cha giấu kỹ, đã tự cứu chính mình trước khi Bob kịp đến.
Và rồi tiếng phanh. Bob. Hai cha con gặp nhau giữa màn đêm sa mạc. Willa vẫn cầm súng chĩa vào bố rồi hỏi ông là ai – đó không chỉ là câu hỏi của hoàn cảnh mà còn là câu hỏi của cả bộ phim. Bob trấn an. Cô bỏ súng và lao vào lòng ông.
Nhân Vật Nào Thực Sự Là Trung Tâm Cảm Xúc Của Phim?

Câu trả lời ngắn: cả ba – Bob, Willa và Perfidia, dù người cuối cùng hầu như chỉ hiện diện qua ký ức và hậu quả của những lựa chọn cô để lại.
Bob của Leonardo DiCaprio là một nhân vật mang vác quá nhiều. Một cựu chiến binh đã từ bỏ danh tính để sống như kẻ nát rượu, không phải vì ông không còn khả năng chiến đấu mà vì ông chọn không còn là mối nguy hiểm cho đứa con gái. Cái cách Leo thể hiện Bob – vừa run rẩy vừa không bao giờ thực sự đầu hàng, vừa tuyệt vọng vừa bốc lửa khi con gái bị đe dọa – là một màn trình diễn đỉnh cao theo đúng nghĩa đen của cụm từ đó.
Willa, ở chiều ngược lại, là một nhân vật không hề được phép yếu đuối ngay từ đầu và cô không phụ sự kỳ vọng đó. Cô lớn lên trong bí mật, cô đối mặt với sự thật về mẹ mình mà không gục ngã, và cô tự thoát ra khỏi tình huống nguy hiểm nhất với hai bàn tay trắng – tất cả những điều đó khiến cô trở thành nhân vật trẻ đáng nhớ nhất trong điện ảnh năm nay.
Perfidia là bóng ma bao trùm cả bộ phim. Không có mặt nhưng ở khắp nơi. Trong cái cách Willa nói chuyện. Trong nỗi ám ảnh của Lockjaw. Trong quyết định im lặng của Bob. Và trong lá thư cuối cùng mà bà gửi cho đứa con gái mình chưa bao giờ thực sự biết mẹ.
Paul Thomas Anderson Đã Làm Gì Với Gần Ba Tiếng Đồng Hồ Đó?
Điều khiến One Battle After Another khác biệt so với phần lớn phim hành động kinh phí lớn không phải là những cảnh quay hoành tráng hay kỹ xảo đỉnh cao – dù cả hai đều xuất sắc – mà là cái cách Anderson kiên trì ở lại với nhân vật ngay cả trong những khoảnh khắc phim có thể đã chọn đường tắt.
Ông không vội. Cảnh Bob gọi điện và không nhớ mật mã kéo dài đủ để người xem thực sự cảm nhận được sự bất lực và hổ thẹn của một người đàn ông từng là chiến binh. Cảnh Willa và Lockjaw trong chính điện tu viện không cần súng đạn để trở thành cảnh đối đầu căng thẳng nhất phim. Tất cả được xây dựng từ ngôn ngữ cơ thể, từ cái nhìn, từ những câu thoại mà mỗi từ đều chứa cả lịch sử phía sau.
Bộ phim cũng không ngại đưa ra những câu hỏi không có câu trả lời gọn gàng. Perfidia phản bội đồng đội – điều đó có thể biện minh không? Lý tưởng cách mạng có thể bào chữa cho bạo lực không? Và quan trọng nhất: một người cha có quyền giấu con sự thật nhân danh tình yêu không?
Anderson không phán xét. Ông để câu chuyện tự nói và để khán giả tự tìm câu trả lời của riêng mình.
Cái Kết Của One Battle After Another – Hy Vọng Hay Chỉ Là Sự Tạm Lắng?

Lockjaw không chết theo cách của một kẻ phản diện điển hình. Hắn sống sót sau vụ lật xe với khuôn mặt biến dạng, quay về đối mặt với hội và bịa ra câu chuyện bào chữa quen thuộc. Nhưng lần này, những ông chủ phía sau không tin. Họ dụ hắn vào phòng và im lặng kết thúc ông ta – một cái kết không có âm thanh, không có tuyên ngôn, đúng cách mà quyền lực vẫn thường xử lý những con tốt đã hết dùng.
Bob và Willa trở về Baktan Cross. Ông đưa cho cô lá thư mà Perfidia đã viết nhiều năm trước, lá thư mà ông giữ thay vì để cô đọc sớm hơn. Trong đó, Perfidia thú nhận cả đời bà tự lừa dối chính mình, tự cho mình mạnh mẽ để rồi bỏ lỡ tất cả những gì thực sự quan trọng. Và bà tin rằng con gái sẽ làm tốt hơn. Rằng một ngày nào đó, khi đủ mạnh mẽ và an toàn, cô sẽ đi tìm bà.
Đây không phải một cái kết hạnh phúc theo kiểu Hollywood. Nó nhẹ hơn thế, nhưng cũng thật hơn thế. Nó là khoảng trống mà người xem được phép tự lấp đầy theo cách của riêng mình.
One Battle After Another Có Xứng Đáng Với Tượng Vàng Oscar Không?
Câu hỏi này thực ra đã có câu trả lời rồi, và câu trả lời đó không cần bất kỳ lập luận nào thêm từ phía người viết. Sáu tượng vàng, bao gồm Phim Hay Nhất, không đến từ sự may mắn hay chính trị nội bộ của Hollywood – ít nhất không phải lần này.
One Battle After Another là bộ phim hiếm hoi trong kỷ nguyên hiện đại mà mỗi bộ phận đều hoạt động ở mức cao nhất của nó: kịch bản chắc chắn, diễn xuất không có điểm yếu, hình ảnh nhất quán trong ngôn ngữ điện ảnh, nhạc phim biết khi nào cần im lặng và âm thanh biết khi nào cần cất tiếng. Paul Thomas Anderson đã làm thứ mà ông làm tốt nhất: lấy một câu chuyện bề ngoài trông như phim thể loại và bên trong chứa đựng một bài thơ về những thứ con người làm nhân danh tình yêu – dù tình yêu đó là với lý tưởng, với đồng đội, hay với đứa con của chính mình.
Đó là lý do tại sao gần ba tiếng đồng hồ trôi qua mà không một ai trong rạp muốn đứng dậy.
Discussion about this post