Phở là một món ăn truyền thống của đất nước Việt Nam, từ một món ăn mà mọi tầng lớp trong xã hội đều có thể thưởng thức cho đến là Di sản Văn hóa phi vật thể quốc gia, nước súp nóng hổi cùng nhiều công thức nấu phức tạp đã cho ra hương vị say đắm biết bao thế hệ con người.
Mùi Phở là một bộ phim vừa mang lại giá trị tinh hoa của món phở, vừa đi sâu vào câu chuyện của một gia đình có nghề bán phở lâu đời. Bộ phim cho phép khán giả lại rất gần với tâm hồn của một người đàn ông tận tụy vì món nghề này, qua đó cũng là khát khao niềm hạnh phúc của ông dành cho người thân trải dài qua các thế hệ.
Hãy cùng W2W Movie đến với bài đánh giá của Mùi Phở, được nấu bởi gia vị của niềm vui tình thân gia đình trong dịp tết này nhé. Weirdo Go.
Tóm tắt nội dung phim Mùi Phở

Bộ phim mở ra một tiệm phở nức tiếng mang tên của ông Mùi, do Nghệ sĩ Xuân Hinh đảm nhiệm. Hằng ngày ông nấu phở và giữ riêng công thức cho mình vì chưa tìm ra được truyền nhân đích thực cho tiệm phở Mùi. Nghe thì giống một bài toán gia truyền quen thuộc, nhưng càng nhìn kỹ, bạn càng thấy đây là một bài toán tình thân, nơi công thức chỉ là cái cớ để người ta kéo nhau lại gần hơn hoặc đẩy nhau ra xa hơn.
Dù rất muốn đứa cháu trai đích tôn có thể kế nghiệp gia truyền, nhưng ông luôn gặp phải sự phản đối kịch liệt của con dâu Trinh, do Thu Trang đóng. Mùi Phở không những ngập tràn những tiếng cười vì mâu thuẫn khó đỡ giữa hai tiếng nói thế hệ, mà còn đọng lại nhiều sự ấm áp về tình gia đình trong công cuộc duy trì món ăn quốc hồn quốc túy này.
Liệu ông Mùi có đạt được nguyện vọng là truyền lại được công thức tuyệt kỹ nấu phở này cho con cháu hay không, các bạn hãy ra rạp để tìm cho mình câu trả lời nhé. Còn bây giờ, chúng ta đến với phần đánh giá chi tiết bộ phim.
Đánh giá nội dung: Phim Tết nhưng không chỉ để cười

Đầu tiên phải nói ngay là Mùi Phở góp mặt rất nhiều diễn viên miền Bắc. Gần như toàn bộ tác phẩm ở tuyến nhân vật trung tâm, ngoài diễn viên Thu Trang, thì ta được nhìn thấy cả dàn diễn viên gạo cội như Xuân Hinh, Thanh Thanh Hiền, Hà Hương, cho đến những diễn viên quen mặt là Thanh Hương, Cường Cá. Cái cảm giác xem phim mà gặp lại nhiều gương mặt thân quen giống như đi chợ Tết gặp cả xóm. Không cần phải giới thiệu dài dòng, họ bước vào khung hình là tự tạo ra một bầu không khí rất Bắc, rất Hà Nội, và rất đời.
Bộ phim được đặt trong bối cảnh một Hà Nội mang nhiều nét đẹp truyền thống, nhiều tính văn hóa lâu đời. Và món phở Bắc trong bộ phim mang lại nhiều giá trị tinh thần không chỉ cho người thưởng thức, mà còn cho nỗi lòng riêng tư của ông Mùi về một ký ức tuổi thơ được nuôi dưỡng bởi niềm tin yêu vào hương vị này. Đây là một lớp cảm xúc khá thú vị, vì phở ở đây không chỉ là món ăn, mà là một sợi dây. Sợi dây nối một người đàn ông với quá khứ, với lời hứa, với những thứ đã mất, và với nỗi sợ rằng mình sẽ rời đi trước khi kịp truyền lại điều gì đó.
Mùi Phở là xuyên suốt của những tràng cười thoải mái được đẩy đưa bởi những nhân vật duyên dáng dễ thương. Nhiều mảng miếng hài dí dỏm, bình dị có thể tìm thấy sự quen thuộc trong cả thế hệ có tuổi lẫn thế hệ xuân trẻ là một cố gắng đáng được ghi nhận của đội ngũ biên kịch. Phim làm đúng vai trò giải trí cần có của một phim chiếu rạp Tết, nhưng điểm đáng nói là nó không chỉ dừng ở cười. Nó cố gắng chạm đến những cảm xúc thân thuộc như buồn vui hay hạnh phúc về một tác phẩm gia đình nói chung, và lòng bồi hồi về văn hóa dân tộc đã được thể hiện qua tinh hoa ẩm thực nói riêng.

Ông Mùi của nghệ sĩ Xuân Hinh
Ông Mùi của nghệ sĩ Xuân Hinh đóng vai trò nòng cốt trong Mùi Phở. Ông muốn duy trì nghề nấu phở bằng ước mong truyền đạt lại cho người con trai của mình, nhưng cậu lại là một họa sĩ yêu cái đẹp của nghệ thuật hơn là yêu mùi quế hồi của phở. Nghe qua là đã thấy xung đột kiểu truyền thống gặp hiện đại. Và phim dùng xung đột đó để hỏi một câu hỏi rất đời: rốt cuộc ta đang truyền nghề hay đang truyền nỗi ám ảnh của mình sang thế hệ sau.
Không còn một ai xứng đáng kế thừa công thức ngoài người cháu trai, ông Mùi dùng mọi cách để đứa cháu trai Sá Sùng 8 tuổi đi vào bếp cùng với ông. Ở phía bên kia chí tuyến là con dâu Trinh. Dù không phải là kẻ thù theo nghĩa đen với ông Mùi, nhưng cô kiên định không muốn để con trai mình còn quá nhỏ mà phải lao vào bếp núc ẩn chứa nhiều rủi ro. Hai người đại diện cho giá trị truyền thống muốn được duy trì hương vị đã từng nuôi sống cả gia đình, và một góc nhìn hiện đại không muốn gò ép con cái theo sở thích của bậc sinh thành.
Điểm hay ở đây là Mùi Phở để lại ý nghĩa của sự gắn kết trong gia đình. Ông Mùi dù có tính cách gia trưởng, nhưng khi bộ phim khai thác sâu về tuổi thơ khổ cực của ông cùng lời hứa với người vợ đã mất, ta hiểu ông hơn trong việc ông cứ cố chấp giữ lấy cái quán phở của mình. Câu chuyện đẩy ông vào một tình thế khiến ông phải chọn giữa quán phở và đứa cháu trai, và tình thế đó giải thích rất nhiều cho câu hỏi của Trinh đặt ra: ông rất mực muốn truyền lại nghề phở này là vì thương cho con cháu hay chỉ muốn duy trì cái thương hiệu phở Mùi này.

Ông Dần của Nghệ sĩ Quốc Tuấn
Bộ phim còn giới thiệu một quán phở ông Dần đối diện quán phở ông Mùi. Sự cạnh tranh thú vị giữa hai ông chủ, một bên chuyên phở bò còn một bên chuyên phở gà, và cả hai còn mang thêm một duyên nợ đặc biệt với nhau. Phim đủ tinh tế để biến cạnh tranh thành gia vị, không làm nó thành cuộc chiến căng thẳng. Lòng đố kỵ và những mối quan hệ bằng mặt nhưng không bằng lòng cũng được đạm bàn trong Mùi Phở, kiểu vừa chạm nhẹ vừa khiến người xem gật gù vì quen quá.
Ông Dần không khác ông Mùi là bao bởi cả hai đã là một ông chủ có tuổi, luôn mang trong mình tâm tư phải gìn giữ hàng ăn của gia đình giữa tâm thế lúc nào cũng phải chuẩn bị rời xa con cháu. Hình tượng của ông Dần là tấm gương soi chiếu lên sự thay đổi trong cách nhìn nhận cuộc sống của ông Mùi. Khi cả hai luôn hằn học, luôn ăn thua đủ với nhau bao nhiêu thì giữa hai người cũng chia sẻ cho nhau nhiều nỗi niềm, những suy tư về tuổi già bấy nhiêu. Đây là kiểu tình bạn già vừa cộc vừa thương, nhìn vậy mà tình cảm.
Ở tuyến gia đình, Trinh là con dâu của gia đình nhưng ít sự hòa hợp với chị chồng, lại đối nghịch trong quan điểm với bố chồng. Sự mất kết nối giữa cô và mọi người dần rõ rệt nếu không tìm được câu trả lời chung cho tiếng nói về sự gắn kết. Bộ phim đưa ra cách giải quyết thỏa đáng cho mâu thuẫn trong Trinh và gia đình chồng. Ai cũng xứng đáng được hiểu, giữa một người phụ nữ phải đi ở dâu xa nhà vừa đang cố gắng nuôi dưỡng con trai, và một gia đình trước giờ luôn phải chịu sự kiểm soát gắt gao của người bố.
Biên kịch của phim tài tình khi xây dựng nhân vật Trinh có khác biệt nhất định với những người thân xung quanh, để những mâu thuẫn từ nhiều hiểu lầm và bất đồng quan điểm phải được bóc tách và nhìn thẳng vào những lỗ hổng trong cách giải quyết vấn đề của đôi bên. Để sau cùng, tất cả cùng nhau hòa hợp lại trong một định nghĩa gia đình đúng ý nhất. Sự hòa hợp của mọi nhân vật trong Mùi Phở ánh lên vẻ đẹp của một gia đình được nuôi dưỡng và được duy trì bởi hai ý thức hệ khác nhau. Người thừa hưởng quả ngọt cho niềm hân hoan gắn kết văn hóa chính là con cháu, mầm mống của tương lai.
Điểm hạn chế: Khi mảng miếng hài đi nhanh hơn độ chín của tình huống
Tuy vậy, phim có một điểm hạn chế xuất phát từ việc xử lý tình huống. Vì theo đuổi cách truyền tải dí dỏm nên đơn cử phần kịch bản đã không có nhiều tình tiết buồn bã, nhưng vẫn có chi tiết nghiêm trọng diễn ra trong một thời điểm khá đột ngột vì tưởng chừng như miếng hài vẫn đang được phô diễn. Cảm giác giống như đang ăn bát phở vừa vui miệng thì tự dưng gặp một lát gừng quá cay, không phải vì gừng tệ, mà vì nó xuất hiện hơi bất ngờ.
Vì chưa chăm chút kỹ, nên bối cảnh và những thành tố xung quanh đều chưa thể bổ trợ được cho tình tiết nghiêm trọng, dẫn đến sự bất hợp lý và thiếu hiệu quả trong việc truyền tải ý nghĩa của cảnh phim ấy. Đây là điểm khiến cảm xúc khán giả có thể bị hụt nhẹ, vì tâm lý chưa kịp chuyển số.
Tiếp theo là phần xây dựng nhân vật. Ngoài ông Mùi và Trinh thì những nhân vật còn lại trong nhà như con gái trưởng Mai hay người con trai Mẫn đều trong thế bị động trong mọi diễn biến trong câu chuyện. Có thể nói tình huống theo chiều nào thì họ theo chiều ấy. Nhân vật Mai của diễn viên Hà Hương vừa thể hiện sự không hài lòng với Trinh nhưng khi kế hoạch của Trinh được bày ra thì cô lập tức trở nên hòa đồng và dịu dàng với Trinh, dù rằng mâu thuẫn giữa chị chồng và nàng dâu được đặt ra trước đó là không hề nhẹ nhàng.
Vấn đề những nhân vật phụ làm nền cho nhân vật chính không phải điều lạ, nhưng ở Mùi Phở là sai lầm trong sự cố gắng thiết lập quá nhiều mâu thuẫn nhỏ lẻ giữa các cá nhân với nhau, dẫn đến việc thiếu sự nhất quán khi các nhân vật cần giải quyết mâu thuẫn chính. Nếu phim tiết chế bớt vài nhánh xung đột phụ, và tập trung làm dày các tuyến phụ quan trọng, cảm giác thỏa mãn có thể sẽ trọn vẹn hơn.
Dàn dựng và quay phim: Tiết chế, tinh tế, và rất Hà Nội

Khá là bất ngờ vì đây là phim đầu tay của đạo diễn Minh Beta. Anh vốn là nhà sản xuất, nhà đầu tư của nhiều dự án điện ảnh, nên lần đầu chạm ngõ dẫn dắt một tác phẩm, những bỡ ngỡ lẫn thiếu sót là điều ai cũng có thể mường tượng ra được trước khi xem bộ phim.
Nhưng Mùi Phở là một tác phẩm đầu tay được dàn dựng ở mức tròn trịa của đạo diễn Minh Beta. Vì anh cũng là một trong những biên kịch của bộ phim nên anh hiểu rõ câu chuyện của mình sẽ được lèo lái như thế nào để mọi tình tiết được diễn ra đều đặn mà không làm cho người xem cảm thấy bị quá tải ở bất kỳ hồi nào của phim. Cái tròn trịa này rất quan trọng với phim Tết, vì nhịp kể cần giữ khán giả ở lại bằng sự dễ chịu.
Bộ phim được tô điểm bởi kỹ thuật quay phim của đạo diễn hình ảnh Dominic Pereira, người đã nhào nặn lên phần hình ảnh của Thám Tử Kiên hay Mắt Biếc. Không nhiều những động tác máy phức tạp hay có những hình ảnh mãn nhãn người xem, mà Dominic Pereira mang lại sự tiết chế, tinh tế, rất phù hợp với câu chuyện kể về truyền thống văn hóa, qua cách đánh sáng tự nhiên cùng tông màu quen thuộc của những ấn phẩm đặc sắc của Hà Nội.
Những cận cảnh mê ly vào tô phở bốc khói dĩ nhiên không thể thiếu. Nó mang lại cảm giác thân thuộc của một món ăn vừa mang tính bình dân vừa có thể cao sang, mà chưa có thời khắc nào khiến khán giả thấy ngán vì quá no mắt. Phim biết dừng đúng lúc, đủ để bạn thèm, đủ để bạn nhớ, chứ không biến món ăn thành quảng cáo.
Ấn tượng nhất là phần dựng phim mượt mà trong tiến trình thúc đẩy câu chuyện, trong cả thành tố quan trọng của việc nâng tầm cảm xúc. Nếu như quay phim là sự tinh giản, thì những cú chuyển cảnh của Mùi Phở là vô vàn sáng tạo. Nó giúp cho bộ phim bật lên hẳn về tính giải trí vì không ít những lần sắp xếp cảnh phim tưởng chừng như đơn giản, nhưng lại quá đỗi phù hợp để tạo nên sự hài hước và để lại ấn tượng thị giác.
Đặc biệt, trong một tác phẩm toàn là những cây đa cây đề trong làng hài, việc không dùng nhiều lời thoại hay lạm dụng cách diễn xuất, ngữ điệu của diễn viên để làm thành tố gây cười, thì Mùi Phở đã tự động trở nên chuyên nghiệp hơn trong một tác phẩm điện ảnh. Nói cách khác, phim tin vào ngôn ngữ điện ảnh của mình, chứ không chỉ dựa vào miếng hài.
Diễn viên: Xuân Hinh gánh trục chính, Thu Trang giữ nhịp đối trọng
Khi một tác phẩm đã có được sự xuất hiện của nghệ sĩ đặc biệt như Xuân Hinh thì những nét hài đặc trưng của vua hài miền Bắc chính là một trong những yếu tố góp phần làm nên thành công của bộ phim. Xuân Hinh trong vai ông Mùi cho khán giả tin rằng ông là một đầu bếp sành phở và yêu nghề đến như thế nào. Đôi lúc sự cực đoan của nhân vật khiến người xem thấy chột dạ vì lối suy nghĩ áp đặt của ông, nhưng rồi chính từ ấy, khi những nỗi niềm của ông Mùi được trình diện ra, sự cảm thông đã kịp đến cùng với đó là cái nhìn thiện cảm cho một người ông hết mực yêu thương gia đình.
Mang phong thái thường thấy khi diễn hài, những biểu cảm trên gương mặt của Xuân Hinh là tuyệt chiêu số một để ra được dáng dấp của nhân vật ông Mùi tự tin, hoạt ngôn và nhiều tài lẻ. Nhưng điều đáng quý là phim không để ông Mùi chỉ là một nhân vật gây cười. Nó cho ông một quá khứ, một lời hứa, và một nỗi sợ mất đi thứ mình đã sống cả đời để giữ.

Thu Trang cũng có cho mình một màn hóa thân tốt trong vai nàng dâu có sự xa cách với nhà chồng. Cô đảm nhận vai trò nhún nhường cho một năng lượng mạnh như của ông Mùi, nhưng khi cần thiết để bùng nổ, để có thể cất tiếng lòng của bản thân, thì Thu Trang vẫn có thể làm ấn tượng để phân đoạn cao trào trở nên hấp dẫn. Trinh là kiểu nhân vật mà nếu bạn chỉ nhìn bề mặt sẽ thấy cứng đầu, nhưng càng xem càng thấy cô chỉ đang làm điều mà nhiều bà mẹ sẽ làm: bảo vệ con, và bảo vệ quyền được lớn lên đúng tuổi của con.
Những nhân vật còn lại đều có cho mình nét đặc trưng riêng không lẫn vào nhau. Cường Cá trong một người con rể Giang lành tính chịu khó mà cũng dí dỏm. Cô Thanh Thanh Hiền mang lại dáng vẻ điềm đạm, thông thái trong vai bà Tuất. Dù vai diễn của bà xuất hiện không nhiều nhưng vẫn có mặt ở những thời điểm quan trọng, kiểu một cái neo để gia đình khỏi trôi quá xa trong cãi vã.
Thanh Hương có một vai diễn có cá tính đặc biệt, không ngại hy sinh trong việc làm xấu hình thể và hóa thân vào vai diễn một người trên mây, sẵn sàng kích hoạt tiếng cười vì sự hâm hâm tẻn tẻn của mình. Sự xuất hiện của cô giống như thêm một nắm hành lá đúng lúc, thơm và bật vị.
Kết luận: Mùi Phở là phim Tết ấm, có duyên, và có tình
Mùi Phở là một tác phẩm được làm ra với sự am hiểu và tình yêu đối với văn hóa của đất nước. Những tô phở thơm ngon được bày biện đẹp mắt giống như niềm đam mê với tinh hoa của dân tộc. Niềm đam mê này không chỉ xuất phát từ các nhà làm phim và đội ngũ ekip mà còn lan tỏa tới những tâm hồn tìm thấy sự đồng điệu của những giá trị lâu đời cần được gìn giữ trong những ấn phẩm nghệ thuật như điện ảnh.
Bộ phim không chỉ là một tuyên ngôn yêu cái đẹp văn hóa thông thường mà còn chừa chỗ cho rất nhiều tiếng cười và sự ấm áp của một dịp lễ sum vầy gia đình. Nếu bạn cần một phim để xem cùng người thân, để cười một chút, rồi lặng đi một chút, và sau đó tự dưng muốn về nhà ăn một bát phở nóng cho đúng nghĩa Tết, thì Mùi Phở là một lựa chọn đáng cân nhắc.
Discussion about this post