Các fan của Family Guy ơi, tớ hỏi thật nhé, điều gì đã khiến các cậu yêu bộ phim này đến vậy. Là những nhân vật hài hước một cách ngớ ngẩn. Là những cutaway gags xuất hiện không báo trước khiến người ta cười đến lộn ruột. Hay chỉ đơn giản là vì dàn nhân vật quá ngon, theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Ý tớ không nói nhân vật này, mà là nhân vật kia cơ.
Dù các cậu thích Family Guy vì lý do gì đi nữa, thì chắc chắn bộ phim này cũng đã có một vị trí rất vững trong lòng khán giả. Nhưng câu hỏi đặt ra là thế này. Nếu có những bộ phim khác, dùng gần như y nguyên format của Family Guy, liệu các cậu có sẵn sàng mở lòng đón nhận không. Dù cho những bộ phim đó có là cùng cha khác mẹ, hay thậm chí là khác cả mẹ lẫn cha với Family Guy.
Thành công quá lớn của Seth MacFarlane và Family Guy đã tạo ra một hệ quả tất yếu. Rất nhiều bộ phim hoạt hình người lớn ra đời sau đó với tham vọng ăn theo, sao chép hoặc học hỏi công thức của bản gốc, mong kiếm được một chút hào quang còn sót lại.
Nhưng đời không như là mơ. Không phải bản sao nào cũng có số phận may mắn như bản gốc. Chủ đề ngày hôm nay vẫn là Family Guy, nhưng lần này chúng ta sẽ nghiêm túc hơn một chút. Hãy cùng W2W đi tìm hiểu xem những bộ phim đạo nhái Family Guy đã có kết cục ra sao.
Vì Sao Family Guy Trở Thành Công Thức Bị Sao Chép Nhiều Nhất

Trước khi nói đến các bản sao, chúng ta phải thừa nhận một sự thật. Gần như không có bộ phim hoạt hình người lớn nào tạo được tầm ảnh hưởng mạnh mẽ như Family Guy.
Ra mắt năm 1999, bộ phim của Seth MacFarlane giống như một quả bom nổ chậm trong thế giới hoạt hình. Format tưởng chừng rất đơn giản nhưng lại cực kỳ hiệu quả. Một ông bố ngu ngốc nhưng đầy quyền lực trong gia đình. Một bà mẹ tưởng hiền lành nhưng không hề yếu đuối. Một đứa con trai ngốc nghếch. Một cô con gái bị ghẻ lạnh. Một em bé thiên tài với tư duy lệch chuẩn. Và một con chó biết nói, nghiện rượu, trầm cảm và hay triết lý.
Family Guy còn nổi tiếng nhờ cutaway gags. Những đoạn cắt ngang câu chuyện chính, phi logic, phi tuyến tính, nhưng lại cực kỳ chính xác trong việc chọc cười và châm biếm xã hội.
Sau khi từng bị hủy sóng, Family Guy hồi sinh ngoạn mục nhờ doanh số DVD kỷ lục và các suất chiếu lại đêm khuya. Khi Fox chính thức đưa phim trở lại vào năm 2005, Family Guy không còn là một show nữa mà đã trở thành tượng đài của hoạt hình người lớn.
Và kể từ đó, hàng loạt bộ phim khác ra đời với mong muốn sao chép công thức ấy. Nhưng sao chép thì dễ, còn hiểu được vì sao Family Guy thành công lại là chuyện khác.
F Is for Family – Bản Nhái U Ám Và Nặng Nề

Nghe cái tên F Is for Family thôi là đã thấy mùi nhái rồi. Và đúng như dự đoán, đây là một bản sao từ hình thức cho đến nội dung.
F Is for Family là series hoạt hình do Bill Burr tạo ra. Nhân vật chính Frank Murphy được xây dựng gần như là một phiên bản Peter Griffin già hơn hai chục tuổi. Cùng thân hình to béo, cùng kiểu nổi nóng vô cớ, nhưng thiếu hoàn toàn sự duyên dáng.
Ngay từ những tập đầu, phim đã cố tỏ ra khác biệt nhưng lại thất bại. Frank nổi điên trong bữa tối gia đình chỉ vì một cuộc gọi. Vợ anh ta phải liên tục nhắc nhở bình tĩnh. Cảnh này rõ ràng đang cố nhái lại Family Guy, nhưng thay vì buồn cười, nó lại sượng trân.
Peter Griffin nổi nóng là vì nó phản ánh sự ngớ ngẩn có chủ đích. Còn Frank thì chỉ đơn giản là một người đàn ông thất bại, gia trưởng và thích trút giận lên vợ con.
Phim còn sao chép gần như đầy đủ hệ thống nhân vật. Có một đứa trẻ thiên tài kiểu Stewie. Có bản sao của Joe, Cleveland, và cả Quagmire nhưng không có giggity. Nhưng điều mà F Is for Family không thể nhái được chính là vibe.
Thay vì hài hước, phim mang cảm giác u ám, nặng nề, và mệt mỏi. Sau 5 mùa, series kết thúc vào năm 2021 và gần như biến mất khỏi ký ức đại chúng.
Bordertown

Nếu F Is for Family đã đủ phèn, thì Bordertown còn đi xa hơn thế.
Ra mắt năm 2016, Bordertown là sản phẩm của Mark Hentemann, một nhà sản xuất lâu năm của Family Guy, với Seth MacFarlane tham gia vai trò điều hành. Nghe thì có vẻ rất hứa hẹn.
Nhưng thứ khán giả nhận được lại là một nồi cám heo đúng nghĩa. Bordertown cố gắng sao chép phong cách Family Guy nhưng không hiểu vì sao Family Guy thành công.
Các trò đùa trong Bordertown không phải là châm biếm, mà là xúc phạm một cách vô duyên. Âm thanh kém, nhân vật nhạt, các mối quan hệ không có chiều sâu.
Family Guy có thể đùa cợt với những vấn đề nhạy cảm một cách tinh tế. Bordertown thì chỉ biết ném mọi thứ vào mặt khán giả rồi hy vọng họ sẽ cười.
Kết quả, Bordertown bị hủy sóng chỉ sau 13 tập và trở thành một trong những thất bại đáng xấu hổ nhất.
Allen Gregory – Khi Sự Tự Mãn Bị Nhầm Với Hài Hước

Allen Gregory ra mắt năm 2011 và nhanh chóng trở thành một trong những series bị ghét nhất.
Nhân vật chính Alan là một đứa trẻ 7 tuổi kiêu ngạo, uống rượu, tổ chức tiệc, xúc phạm mọi người xung quanh. Rõ ràng đây là nỗ lực tạo ra một Stewie Griffin phiên bản lỗi.
Vấn đề là Stewie thông minh, mỉa mai và có chiều sâu. Alan thì chỉ đơn giản là khó chịu. Toàn bộ hài hước của phim xoay quanh sự tự mãn của nhân vật chính và không có gì khác.
Khán giả không cười, chỉ thấy bực. Sau 7 tập với rating tụt dốc, Fox thẳng tay hủy show.
The Cleveland Show – Khi Nhân Vật Phụ Không Gánh Nổi Vai Chính

The Cleveland Show là spin-off chính thức từ Family Guy, xoay quanh nhân vật Cleveland Brown.
Trên lý thuyết, mọi thứ đều ổn. Cùng studio, cùng nhà sản xuất, cùng phong cách hoạt hình. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ Cleveland chỉ hợp làm nhân vật phụ.
Khi bị đẩy lên vai chính, Cleveland trở nên nhạt nhòa. Dàn nhân vật phụ thì giống như phiên bản đổi màu da của gia đình Griffin. Rallo là Stewie lỗi. Donna là Lois nhưng thiếu duyên. Cleveland Jr thì buồn chán.
Ngay cả nhân vật gấu Tim cũng là nỗ lực bắt chước Brian Griffin một cách vụng về. Series kết thúc sau 4 mùa vì không tìm được bản sắc riêng.
American Dad – Bản Sao Hiếm Hoi Thoát Khỏi Cái Bóng Family Guy

Nhân vật cuối cùng trong danh sách này là American Dad. Và cũng là trường hợp hiếm hoi có kết cục ổn áp.
American Dad khởi đầu đúng là một bản sao của Family Guy. Nhưng đến khoảng mùa 3 hoặc 4, phim bắt đầu tìm thấy giọng điệu riêng.
Roger, người ngoài hành tinh, trở thành linh hồn của series. Nhân vật này gánh cả show bằng sự điên rồ và phi logic có kiểm soát.
Steve cũng dần thoát khỏi cái bóng của Chris Griffin và trở thành một nhân vật đáng yêu với chiều sâu cảm xúc riêng.
American Dad là minh chứng cho việc một bản sao vẫn có thể thành công, nếu dám từ bỏ việc sao chép và tìm ra bản sắc của chính mình.
Kết Luận – Vì Sao Không Phải Ai Cũng Trở Thành Family Guy
Family Guy không chỉ là một công thức. Nó là sự kết hợp giữa nhân vật, nhịp điệu, tư duy châm biếm và sự liều lĩnh.
Hầu hết các bản nhái đều thất bại vì chỉ sao chép bề ngoài mà không hiểu được linh hồn của bản gốc. American Dad thành công vì dám khác đi.
Còn các cậu thì sao. Có bộ phim đạo nhái Family Guy nào mà các cậu thấy hay hơn bản gốc không. Hãy để lại bình luận cho W2W biết nhé. W2W out.
Discussion about this post