Ngày 17 tháng 3 năm 1942, tại bệnh viện Edgewater thuộc bang Illinois, bà Marion Elaine Robison hạ sinh cậu con trai thứ hai. Người cha đặt tên đứa trẻ là John Wayne, theo tên một tài tử Hollywood nổi tiếng thời bấy giờ. Không ai có thể ngờ rằng nhiều thập kỷ sau, cái tên John Wayne Gacy sẽ xuất hiện trên truyền hình, sách báo và phim tài liệu hàng trăm lần, nhưng không phải với tư cách ngôi sao, mà là một trong những sát nhân hàng loạt khét tiếng nhất lịch sử nước Mỹ.
Không phải ngẫu nhiên mà hình tượng chú hề trở thành nỗi ám ảnh tập thể trong văn hóa đại chúng Mỹ. Pennywise hay Art The Clown có thể khiến người ta rùng mình trên màn ảnh, nhưng John Wayne Gacy mới là cơn ác mộng có thật, người đã biến nụ cười chú hề thành lớp mặt nạ hoàn hảo che giấu tội ác.
Và với niềm ám ảnh không dứt về true crime, Netflix không thể bỏ qua cái tên này. Nhưng để hiểu vì sao một con người có thể gây ra chuỗi tội ác kinh hoàng đến vậy, ta cần quay ngược thời gian, trở lại từ chính tuổi thơ của hắn.
Biến cố tuổi thơ – Khi quỷ dữ được nuôi lớn trong im lặng

John Wayne Gacy là con trai duy nhất trong gia đình có ba người con. Người cha, John Stanley Gacy, đặt nhiều kỳ vọng vào đứa con trai độc đinh, mong cậu lớn lên trở thành một người đàn ông mạnh mẽ đúng chuẩn hình mẫu nam tính mà ông tôn thờ.
Nhưng John không bao giờ đáp ứng được điều đó. Ngay từ nhỏ, cậu đã mơ hồ về bản dạng của chính mình. John không hiếu động, không thích thể thao, không hòa nhập với các trò chơi của những đứa trẻ khác. Trong khi bạn bè chạy nhảy ngoài đường, John thường ở nhà cùng mẹ và hai chị gái.
Việc ở trong nhà quá nhiều khiến John sớm bị thừa cân. Ngoại hình ục ịch biến cậu thành mục tiêu chế giễu của bạn bè. Nhưng tổn thương không chỉ đến từ bên ngoài. Trong chính gia đình mình, John phải đối diện với một người cha nghiện rượu, bạo lực và tàn nhẫn.
Sau mỗi cơn say, Stanley sẵn sàng đánh đập vợ con, đặc biệt là John. Ông ta không chấp nhận một đứa con trai béo phì, yếu đuối và lười biếng. Những lời chì chiết, nhục mạ và đòn roi dồn dập trở thành một phần trong tuổi thơ của John.
Cùng lúc đó, John sớm nhận ra mình bị hấp dẫn bởi người đồng giới. Hắn từng mặc đồ lót của mẹ khi còn nhỏ, mang theo cảm giác tội lỗi và sợ hãi. Nhưng mọi thứ còn tồi tệ hơn thế.
Năm lên 5 tuổi, John bị một cô gái 15 tuổi lạm dụng. Hai năm sau, hắn tiếp tục bị một người đàn ông hơn 30 tuổi hành hung và xâm hại. Nỗi sợ bị cha đánh đập và làm nhục khiến John không dám kể với bất kỳ ai. Mọi thứ bị chôn chặt trong im lặng, và chính sự im lặng đó đã nuôi lớn con quỷ trong hắn.
Công dân kiểu mẫu – Lớp mặt nạ hoàn hảo của xã hội

Sinh ra trong gia đình trung lưu, John không thiếu điều kiện học tập. Những sang chấn tuổi thơ thôi thúc hắn rời xa gia đình càng sớm càng tốt. Sau khi tốt nghiệp trung học, John làm bảo vệ cho một nhà tang lễ ở Las Vegas, rồi tiếp tục học cao đẳng thương mại.
Năm 1963, John tốt nghiệp và nhanh chóng thăng tiến trong công việc. Chỉ một năm sau, hắn từ thực tập sinh trở thành trưởng phòng tại một công ty giày dép. Tháng 9 năm 1964, John kết hôn với Mariyan Myers, con gái chủ chuỗi nhà hàng gà rán tại Iowa.
Cuộc sống của John tưởng như viên mãn. Gia đình, con cái, sự nghiệp, tất cả đều đúng chuẩn một công dân gương mẫu. Nhưng đó chỉ là vỏ bọc. Hôn nhân chỉ giúp John che giấu xu hướng đồng tính của mình.
Trong trang phục chú hề Pogo, John thường xuất hiện tại các bữa tiệc sinh nhật trẻ em và bệnh viện. Hình ảnh thân thiện ấy giúp hắn tiếp cận trẻ vị thành niên một cách dễ dàng. Dần dần, tầng hầm trong nhà John biến thành nơi tụ tập, dụ dỗ, chuốc rượu và xâm hại các cậu bé tò mò.
Năm 1968, John bị bắt vì cưỡng hiếp con trai một đồng nghiệp. Bị kết án 10 năm tù, hắn chỉ ngồi tù 18 tháng trước khi được tại ngoại vì cải tạo tốt. Ra tù, John trở về Chicago, tái hôn và tiếp tục xây dựng hình ảnh doanh nhân thành đạt.
Không ai biết rằng con quỷ bên trong hắn chưa từng biến mất.
Khởi sinh tội ác – Khi cơn ác mộng lộ diện

Mọi thứ bắt đầu vỡ ra với sự mất tích của Robert Piest, một cậu bé 15 tuổi. Robert rời khỏi nơi làm việc để gặp một nhà thầu hứa hẹn công việc lương cao hơn, và không bao giờ quay lại.
Manh mối dẫn cảnh sát đến John Wayne Gacy, người từng có tiền án ấu dâm. Việc khám xét nhà hắn hé lộ những dấu hiệu bất thường, từ tài liệu đồi trụy cho đến vật dụng cá nhân của nhiều người mất tích.
Mùi tử khí bốc lên từ nhà vệ sinh, hóa đơn mang tên Robert, chiếc nhẫn kỷ yếu của John Szyc, từng mảnh ghép bắt đầu khớp lại. Và rồi, căn hầm dưới sàn nhà được khai quật.
Dưới lớp vôi và bùn đất là xương người. Càng đào, số lượng thi thể càng nhiều. Tổng cộng 29 thi thể được tìm thấy trong nhà John, cùng nhiều nạn nhân khác bị vứt xuống sông Des Plaines.
Những chàng trai trẻ, người lớn nhất 21 tuổi, nhỏ nhất chỉ 14, bị tra tấn, xâm hại và giết chết trong chính căn nhà của kẻ mà hàng xóm vẫn tin là một người tử tế.
Phiên tòa và cái kết không thể chuộc lỗi

Năm 1980, John Wayne Gacy ra hầu tòa với 33 tội danh giết người. Phiên xét xử thu hút sự chú ý chưa từng có, không chỉ vì mức độ tàn ác, mà vì sự sụp đổ hoàn toàn của hình ảnh một công dân kiểu mẫu.
John bị kết án tử hình và giam giữ 14 năm trước khi thi hành án. Trong thời gian đó, hắn liên tục kháng cáo và vẽ tranh chú hề, như thể vẫn chưa bao giờ tỉnh ngộ.
Ngày 9 tháng 5 năm 1994, John Wayne Gacy bị tiêm thuốc độc. Một cái chết được ăn no, được gặp gia đình, được chuẩn bị. Một cái chết nhân đạo hơn rất nhiều so với những gì hắn đã gây ra cho nạn nhân.
Và đến tận nhiều thập kỷ sau, vẫn còn những nạn nhân chưa được định danh.
Vì sao John Wayne Gacy trở thành cơn ác mộng tập thể
John Wayne Gacy không chỉ là một sát nhân hàng loạt. Hắn là biểu tượng cho sự suy đồi đạo đức của một giai đoạn xã hội, nơi cái ác có thể ẩn mình sau nụ cười thân thiện, sau hình ảnh công dân kiểu mẫu.
Câu chuyện của Gacy nhắc nhở rằng quỷ dữ không luôn mang gương mặt đáng sợ. Đôi khi, nó mặc trang phục chú hề và đứng giữa đám đông.
Kết
Suốt sáu năm, lớp mặt nạ chú hề Pogo che giấu nụ cười của quỷ dữ. Ba mươi ba mạng người, hoặc nhiều hơn thế, bị chôn vùi dưới một căn hầm tăm tối.
Dù John Wayne Gacy đã bị hành quyết, nỗi đau của các nạn nhân sẽ không bao giờ được xoa dịu. Và cho đến hôm nay, cái tên ấy vẫn là lời cảnh báo rùng mình về những con quỷ sống giữa đời thường.
Discussion about this post