Chào mừng bạn quay lại với W2W Movie. Sau hai phần đầu thu về hơn 680 triệu đô trên toàn cầu, thương hiệu ảo thuật này từng là cơn sốt phòng vé của thập niên trước. Gần mười năm chờ đợi, phần ba trở lại với lời hứa khép lại một thế hệ và mở ra hướng đi mới cho những người làm ảo thuật trên màn ảnh. Hôm nay, mình sẽ bám sát kịch bản bạn cung cấp để kể lại hành trình mới, nói dễ hiểu, hạn chế thuật ngữ rối rắm, để ai cũng theo dõi thoải mái. Weirdo go.
Tóm tắt diễn biến chính
Hai phần trước chủ yếu vạch mặt giới tài phiệt và những kẻ lũng đoạn tiền bạc. Phần ba chọn mục tiêu cụ thể hơn: viên kim cương khổng lồ tên Trái Tim Châu Phi, thuộc sở hữu tập đoàn Vanderberg. Người đứng đầu là Veronika Vanderberg, nữ trùm dùng các kẽ hở trong việc khai thác và buôn bán đá quý để rửa tiền và thực hiện làm ăn phi pháp.
Màn mở đầu là một phi vụ khởi động. Ba ảo thuật gia trẻ gồm Charlie, June và Bosco phối hợp thủ pháp và mánh khóe trên đường phố để lật mặt một kẻ lừa đảo tiền ảo, rồi chuyển tài sản về cho các nạn nhân. Pha ra mắt gọn, rõ, cho thấy tinh thần vừa bảo vệ người yếu thế vừa chơi khăm bọn lọc lừa đúng chất loạt phim.
Chính cú mở màn này khiến Daniel Atlas để mắt đến nhóm trẻ. Anh kéo họ vào một kế hoạch lớn hơn: lấy viên Trái Tim Châu Phi ngay giữa buổi đấu giá xa hoa tại thành phố Antwerp, nơi nổi tiếng với thương mại kim cương. Từ đây, phim đan xen hai tuyến: nhóm kỳ cựu gồm Atlas, Merritt, Jack, Henley cùng Lula phối hợp với nhóm trẻ để đấu trí với Veronika, đưa khán giả đi qua châu Âu rồi sang cả Abu Dhabi.
Đánh giá kịch bản
Phần ba giữ đúng truyền thống của loạt phim: bẻ lái suy nghĩ khán giả liên tục. Có những thất bại tưởng như toang, rốt cuộc chỉ là lớp vỏ bên ngoài của một kế hoạch lớn hơn. Có những nhân vật tưởng là quân cờ, hóa ra lại nắm dây điều khiển.
Do phải chờ quá lâu, khi vào rạp mình không đặt kỳ vọng quá cao. Nhưng khi nhịp phim chạy, phần ba đúng là một câu chuyện trộm cắp nhiều địa điểm, vừa khoe nghề ảo thuật, vừa cho thấy cách sắp đặt chặt chẽ. Cốt truyện đủ độc lập để người mới xem vẫn hiểu, đồng thời có nhiều tín hiệu gợi nhớ cho người đã yêu phần một và phần hai.
Cách kể quen thuộc của loạt phim vẫn được áp dụng: cho bạn thấy kết quả trước, rồi lật tấm màn phía sau để giải thích. Lặp lại nhịp này nhiều lần khiến người xem vừa đã, vừa không bị ấm ức.
Đáng giá nhất là phân cảnh khi cả các thế hệ ảo thuật tụ họp trong một căn phòng, chuyền tay đạo cụ, hỗ trợ nhau bằng một cú quay dài liền mạch. Đó là khoảnh khắc tôn vinh nghề: ảo thuật không phải phép màu tự nhiên, mà là lao động tỉ mỉ, nhịp thở khớp nhau, tay nghề xác suất như kim chỉ.
Nhân vật
Điểm cộng lớn nằm ở cách phim hòa trộn thế hệ. Nhóm cũ và nhóm mới được đan cài tự nhiên, không ai bị biến thành phông nền cho ai. Nhìn trailer thì dễ lầm tưởng nhóm trẻ chỉ để nâng tầm nhóm cũ, nhưng vào phim, mỗi người có khoảnh khắc tỏa sáng riêng, đóng đúng vào chỗ cần.
Daniel Atlas của Jesse Eisenberg thay đổi rõ rệt. Ít phô trương hơn, nhiều suy tính hơn. Anh vừa là người dẫn dắt, vừa bối rối trước thế hệ trẻ không dễ tuân lệnh. Sự chênh vênh giữa giữ quyền kiểm soát và học cách tin tưởng tạo cho Atlas lớp cảm xúc mới mẻ.
Merritt McKinney của Woody Harrelson tiếp tục là chất hài có nghề, kết hợp thôi miên và tâm lý. Jack Wilder có đất diễn, nhưng vẫn còn chỗ để bùng nổ thêm. Henley Reeves do Isla Fisher trở lại, có một cảnh tri ân phần đầu với màn nín thở dưới nước dài, vừa gợi nhớ vừa nâng cấp khí chất can trường.
Tuyến trẻ, Justice Smith tạo thiện cảm với vai Charlie, vừa là người hâm mộ, vừa là đối thủ tiềm năng của Atlas. Ariana Greenblatt trong vai June và Dominic Sessa trong vai Bosco mang năng lượng của lớp khán giả trẻ, giúp phim có màu hiện đại rõ nét, dù chiều sâu tâm lý còn đơn giản.
Về phía phản diện, Veronika Vanderberg là nút thắt tốt. Bà ta lạnh lùng, thực dụng, hiểu chuỗi cung ứng đá quý, biết đặt bẫy và kéo cả nhóm vào cuộc chơi do mình định nghĩa. Tuy vậy, phần quá khứ và mạng lưới ngầm của Veronika chủ yếu kể bằng lời, nếu có thêm vài phân đoạn hành động trực diện để chứng minh sức nặng thì sẽ căng hơn, đã hơn.
Hình ảnh và âm thanh
Về hình ảnh, phần ba đi nhiều nơi: Hungary, Bỉ, Abu Dhabi. Máy quay tận dụng kiến trúc châu Âu và vẻ hiện đại Trung Đông, rồi gia cố bằng kỹ xảo ở mức vừa phải để tăng độ choáng ngợp. Khác với kiểu huyền bí quá đà, phần này giữ nền hợp lý cho hầu hết trò ảo thuật. Tức là không phải mọi thứ muốn là xảy ra, mà xảy ra vì đã được chuẩn bị từ trước.
Một số trường đoạn sẽ khiến bạn phải bật cười vì quá tinh quái: tráo vật qua nhiều lớp kính, đổi vị trí ngay trước mắt camera giám sát, lợi dụng ánh phản chiếu, ánh đèn sân khấu, thậm chí cả quy trình bảo vệ để bẻ hướng sự chú ý. Khi phim chịu khó giải thích cơ chế, cảm giác thỏa mãn tăng mạnh: không chỉ đẹp mắt, mà còn có lý.
Âm thanh cũng rất chắc tay. Từ tiếng khớp của khóa kính, tiếng quét của máy kiểm tra kim cương, đến nhịp nhạc điện tử tiết chế, mọi thứ cùng phục vụ cho cảm giác căng vừa đủ trước khi cú lật hạ màn.
Cách làm ảo thuật trong thời nay
Phần ba bớt dựa vào cảm giác thần bí mơ hồ, tăng việc dùng đạo cụ hiện đại và cách phối hợp khéo léo. Các thủ pháp cổ điển như đánh lạc hướng, giấu đồ trong lòng bàn tay, chuyền tay vẫn là nền tảng. Nhưng phim phối lại với màn chiếu, mặt kính trong, hệ thống theo dõi chuyển động, và nhiều mẹo sân khấu phù hợp thời nay.
Cái hay là bài toán nhiều bước. Làm sao đưa món đồ ra khỏi lồng kính, câu trả lời lại chia thành nhiều câu nhỏ: khiến bảo vệ nhìn sai hướng, khiến camera ghi sai thời điểm, khiến thiết bị nhận diện đọc nhầm người. Mỗi câu nhỏ giải xong mở ra câu tiếp. Khi đến cuối, nhìn lại sẽ thấy mọi manh mối đã nằm sẵn trên bàn.
Hạn chế
Không có bông hồng nào không gai. Một số khán giả lâu năm có thể nhớ phần một với vài khoảnh khắc đúng nghĩa bùng nổ, còn phần ba đôi chỗ dịu hơn vì phải gánh khá nhiều nhân vật và tình tiết. Nhịp giữa phim có khúc chùng nhẹ do cần xếp quân cho điểm rơi cuối.
Một hai cảnh đi quá giới hạn hợp lý, kiểu như Jack tung bài bén như dao hạ gục đối thủ. Đã mắt thì có, nhưng nếu soi lý tính thì hơi mong manh. Chấp nhận tinh thần điện ảnh phóng đại thì vẫn ổn.
Tuyến phản diện tuy có nền tảng thú vị nhưng còn thiếu một hai trường đoạn trước sau ăn khớp để khắc họa sức nặng. Nếu có thêm cú phản đòn khiến nhóm ảo thuật suýt mang tiếng xấu, mức áp lực đạo đức sẽ dày hơn.
Cảm xúc và tinh thần tôn vinh nghề
Điều mình thích nhất là cảm giác được tôn trọng. Phim không chỉ đùa khán giả cho vui rồi bỏ đó. Phim mở cánh cửa ra sau sân khấu, kể về lịch sử ảo thuật, về đạo cụ thủ công, về mồ hôi nhiều giờ đổi lấy vài giây thán phục.
Khi thế hệ cũ bắt tay thế hệ mới, khán giả thấy ảo thuật không bị mắc kẹt trong quá khứ. Nó sống khỏe giữa thời đại mạng xã hội bằng cách phối lại nhịp điệu, tận dụng công nghệ đúng liều, nhưng không đánh mất cốt lõi: sự chính xác và lòng tin khán giả.
So sánh gọn với hai phần đầu
Phần một là bất ngờ choáng váng, đặt nền cho thế giới bí ẩn mang tên Con Mắt. Phần hai mở rộng quy mô nhưng đôi chỗ rời mạch. Phần ba, dưới tay Ruben Fleischer, tìm lại thế cân bằng: vẫn có tiếng cười, có hành động, nhưng tôn trọng tính hợp lý nhiều hơn, không cần cố làm quá để ồn ào.
Tổng kết
Now You See Me 3 là phép cộng dễ chịu cho thương hiệu. Phim trả món nợ mong chờ của khán giả, đồng thời cài đặt bước đi mới cho tương lai. Không phải cơn địa chấn như lần đầu, nhưng là bữa tiệc bày biện cẩn thận, vị nào ra vị đó.
Điểm mạnh
– Câu chuyện trộm cắp đa địa điểm, có giải thích cơ chế nên đã não mà không rối
– Hòa trộn thế hệ khéo, ai cũng có khoảnh khắc tỏa sáng
– Hình ảnh và âm thanh ăn ý, dùng kỹ xảo vừa đủ để nâng màn ảo thuật
– Tinh thần tôn vinh nghề rõ ràng, khiến khán giả thấy công sức sau mỗi tiết mục
Điểm yếu
– Đôi chỗ kéo dài vì gánh nhiều nhân vật và dàn dựng
– Một vài cảnh phóng đại vượt ngưỡng hợp lý
– Phản diện nền tảng hay nhưng thiếu set up và pay off thật đã
Nếu bạn thích cảm giác bị đánh lừa nhưng vẫn thấy sướng, phần ba đáp ứng tốt. Nếu bạn muốn ngắm chiêu trò có lý, không phải bịa bừa, phần ba càng hợp. Và nếu bạn từng rung động trước ánh đèn sân khấu nơi một cú liếc mắt cũng có thể đổi số phận, đây là tấm vé mời bạn trở lại.
Discussion about this post