W2W
Trang chủ
Phim
Weirdo Bảng xếp hạng
W2W Movie W2W Cartoon W2W Horror Vũ Trụ Phim Việt
W2W - Thể hiện GU Phim của bạn
Trang chủ Phim
Bạn là Weirdo mới?

Tham gia House of Weirdo để tìm kiếm Gu xem phim của mình và những Weirdo khác cùng Gu nha

Weirdo Bảng xếp hạng
W2W Movie W2W Cartoon W2W Horror Vũ Trụ Phim Việt
Những Truyền Thuyết Đô Thị Ở Sài Gòn Và Miền Tây Nam Bộ Việt Nam
Trang chủ › Tin tức › W2W Horror

Những Truyền Thuyết Đô Thị Ở Sài Gòn Và Miền Tây Nam Bộ Việt Nam

Hank
Hank
•
11:50 20/07/2026

Những giai thoại tại Sài Gòn xưa và khu vực miền Tây ngày đó luôn là một câu chuyện khó quên trong lòng nhiều thế hệ. Có những câu chuyện tưởng chừng như không ai biết nhưng lại bị vạch trần, cũng có những câu chuyện đến thời điểm hiện tại vẫn chưa tìm ra được lời giải.

Từ những câu chuyện truyền miệng, các giai thoại dần được chuyển thể thành phim, mang lên màn ảnh rộng để đến gần hơn với khán giả đại chúng. Trong bài viết này, hãy cùng đi lại từng địa điểm, từng mốc thời gian để xem những nơi này thật sự đã xảy ra chuyện gì, và chuyện gì đến bây giờ vẫn còn là một bí ẩn treo lơ lửng giữa đời thực và lời đồn.

Cuối 1800s Đến Đầu 1900s, Khởi Nguồn Của Những Lời Đồn

Con Ma Nhà Họ Hứa

Gần đây, với độ hot vẫn chưa hạ nhiệt của bộ phim Lầu Chú Hoả, chúng ta xin phép cọ nhiệt, bắt đầu với giai thoại nổi tiếng con ma nhà họ Hứa. Trước khi nhắc về giai thoại, không thể bỏ qua ông Hứa Bổn Hoà, tên thật là Huỳnh Văn Hoa, hay còn được gọi là chú Hoả.

Người đàn ông này sinh năm 1845, cùng bố mẹ rời khỏi Trung Quốc đến Việt Nam vào năm 1863 để định cư tại đây. Với sự nỗ lực của bản thân, ông đã tự mình vươn lên từ hai bàn tay trắng, vẻ vang ghi tên mình trong tứ đại hào phú Sài Gòn thời bấy giờ, được người đời nhớ đến qua câu nhất Sỹ, nhì Phương, tam Xường, tứ Hoả.

Gia sản của ông lúc này nhiều vô kể. Những công trình xây nên đều được ghi công ty Hứa Bổn Hoà và các con, trong số đó không thể không kể đến căn nhà 99 cánh cửa của ông, hiện nay đã trở thành Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM.

Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM, tiền thân là căn nhà 99 cửa của ông Hứa Bổn Hoà

Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM, tiền thân là căn nhà 99 cửa của ông Hứa Bổn Hoà

Người trong giai thoại được truyền tai nhắc đến chính là Hứa Tiểu Lan, người con gái duy nhất trong bốn người con của ông Hứa Bổn Hoà. Cô con gái này ngoan ngoãn, tính tình hiền lành, luôn được cha cưng chiều hết mực.

Rồi bỗng nhiên, vào năm mà Hứa Tiểu Lan vẫn còn ở độ tuổi trăng tròn, đáng lý phải yêu đời vui vẻ như chính cái tuổi của mình thì Tiểu Lan lại dường như thay đổi tính tình, trở thành một con người khác. Cô không còn vui vẻ như trước, gương mặt cũng trở nên u buồn hơn. Cứ vậy trôi qua từng ngày, không còn ai nhìn thấy Tiểu Lan trong căn dinh thự ấy nữa, nhưng điều đáng sợ là dù không nhìn thấy cô, đêm về người trong nhà vẫn nghe thấy những tiếng than khóc nỉ non đến đau lòng.

Dù sợ là vậy, người ăn kẻ ở trong nhà không một ai dám hỏi ông Bổn Hoà về chuyện này. Nhiều người quen biết của gia đình khi hỏi về Tiểu Lan cũng không nhận được câu trả lời, ai cũng phải ra về với nỗi hoài nghi của riêng mình.

Chuyện gì được biết rồi sẽ biết, ông Bổn Hoà cuối cùng cũng tiết lộ thông tin về con gái mình, chỉ khác biệt, thông báo kia chính là cáo phó của con gái ông. Hứa Tiểu Lan vừa mới bước vào độ tuổi đẹp nhất đã qua đời vì mắc một căn bệnh hiểm nghèo.

Mất giờ xấu, đám tang của cô tiểu thư xinh đẹp diễn ra rất sơ sài và được an táng cạnh ngôi biệt thự nghỉ mát của gia đình ở Long Hải khi đó. Cũng kể từ đó, lời đồn bắt đầu nổi lên, đầu tiên là từ hai tên trộm mộ. Chúng đào trộm mộ Tiểu Lan vì nghĩ rằng người giàu có như ông Bổn Hoà sẽ chôn theo của cải cho con gái, nhưng chuyện lạ là khi mở nắp quan, bên trong lại chẳng có bất kỳ thứ gì.

Tại căn nhà 99 cửa, đêm đêm, có vài người quả quyết rằng đã nhìn thấy cô đứng ở cửa sổ phòng mình khóc đến thảm thiết. Còn có người kể đã nhìn thấy cô đi đi lại lại, lướt qua những cánh cửa khắp căn dinh thự. Với sự việc ngôi mộ rỗng, lời truyền tai lại nói rằng vì ông Bổn Hoà quá thương con, không nỡ an táng nên đã giữ cô lại trong chính căn phòng của cô lúc sinh thời.

Đến một lần, gia đình mời một người thợ sửa điện đến nhà. Người này tình cờ nghe được một tiếng thét phát ra ở lầu 5, bên trong một căn phòng bị đóng kín chỉ chừa một khe hở, khiến nhiều người tin rằng Tiểu Lan chưa chết mà đã mắc phải căn bệnh gì đó.

Lời đồn ngày càng nhiều, được xuất bản thành sách với tiêu đề Ngôi mộ nhà họ Hứa, tam sao thất bản, những câu chuyện ly kỳ về ngôi nhà này ngày một nhiều. Trong đó còn có lời kể là do Tiểu Lan mắc phải bệnh phong, một căn bệnh quái ác thời bấy giờ. Không dám để con gái ra ngoài nhưng vì quá thương con, ông Bổn Hoà đã giữ con mình lại trong căn phòng bị khoá chặt kia. Ngày qua ngày, căn bệnh ngày càng trở nặng, rồi cô gái trẻ không chống chọi được với bệnh tật mà qua đời, mang theo hết thảy tình yêu thương xuống nấm mồ lạnh lẽo.

Quá thương con, không nỡ xa con, ông đã đặt con mình vào chiếc quan tài chuyên biệt đặt trong chính căn phòng của cô. Mãi đến khi người làm trong nhà bị doạ sợ chết khiếp, Hứa Bổn Hoà mới lặng lẽ chôn cất con gái mình.

Cô Hai Hiên Nha Mân

Cùng cột mốc thời gian với mỹ nhân Sài Thành, ta xuôi ghe về miền Tây để nghe câu chuyện cô hai Mân mà người người kể lại. Tại chợ Nha Mân xưa, làng Phú Nhuận tỉnh Sa Đéc, có ông Phạm Văn Cần, người có tài lại được trọng vọng nên dân làng nơi đây đã cử ông làm Hương Cả. Xung quanh vẫn hay gọi ông là ông cả Cần.

Nhà hiếm muộn con, mãi về sau này, hai vợ chồng hương cả mới có một đứa con gái, chính là cô hai Hiên mà chúng ta nhắc đến đây. Nhờ ông bà thương, cô Hai Hiên sinh ra đã xinh đẹp, tính tình dịu dàng nết na khiến không ai có thể cưỡng lại. Chỉ mới 18 tuổi đã tài sắc vẹn toàn, nức danh khắp cõi, biết bao nhiêu nhà mang hoa quả trầu cau đến hỏi cưới nhưng đều bị Hai Hiên từ chối.

Cô Hai Hiên Nha Mân

Tại Nha Mân thời đó, đường xá còn di chuyển khó khăn, qua sông vẫn cần phải đi lại bằng đò. Vào một buổi chiều như mọi ngày, trong lúc đang ngồi bên bờ sông, cô hai bỗng nghe được tiếng ai đó gọi đò. Tiếng gọi vang lên vài lần nhưng ở bến lại chẳng thấy một ai. Tiếng gọi ngày một gấp gáp khiến cô không kịp nghĩ ngợi thêm, đã nhanh nhảu nhảy xuống ghe, hướng về tiếng gọi bên kia bờ.

Chỉ là không ngờ được rằng, khi vừa ra đến giữa sông đã gặp phải dòng nước chảy xiết. Không giữ được tay chèo, cô hai Hiên đã mất đà ngã xuống lòng sông. Nhìn thấy cảnh tượng này, trên bờ mọi người bắt đầu tri hô. Nghe tiếng gọi, ông hương cả cũng nhanh chóng nhảy xuống nước để cứu con gái mình, nhưng dường như đã chậm mất một bước. Khi vớt được lên bờ, cô đã không còn chút hơi thở nào.

Đau lòng cho đứa con gái của mình, ông Hương Cả Cần không kiềm được nỗi tức giận, mang tượng Quan Công đặt cùng vào lúc tẩm liệm, để Quan Công tự mình xuống địa phủ mà giải thích với Diêm Vương.

Chỉ ba ngày sau khi cô mất, điều ma quái đã bắt đầu xuất hiện. Có người kể lại rằng đã nhìn thấy cô Hai Hiên đi trên một chiếc xe ngựa về nhà. Khi đến cửa, cô bảo với phu xe vào nói cha mình trả tiền, còn cô sẽ từ từ vào sau. Không biết gì về cô, người phu xe cũng nhanh chân chạy vào nhà trình bày với ông Hương Cả. Người cha vừa mất đi đứa con gái này vô cùng tức giận, đã đánh đuổi người phu kéo xe.

Không hiểu chuyện gì nhưng người phu xe vẫn cúi đầu ra về. Ra đến xe ngựa, anh nhìn thấy cô Hai vẫn còn ngồi đó. Cô còn chỉ người phu xe quay vào nói cha mình thắp ba nén hương lên bàn thờ, cô sẽ làm cho hương tắt để ông Hương Cả tin mà trả tiền cho anh. Và đúng như lời, ba nén hương tắt trước sự hoang mang tột độ của người phu xe.

Đến ngày nay, giai thoại cô Hai Hiên vẫn còn mãi. Tại xã Tân Nhuận Đông, tỉnh Đồng Tháp vẫn có một nơi gọi là Miếu Thờ cô Hai Hiên, nổi danh linh thiêng khắp vùng, đến tận miền Trung nhiều người vẫn tìm đến cô để mong cầu lòng thương giúp đỡ.

Thập Niên 1950 Đến 1960, Ánh Đèn Sân Khấu Và Bóng Tối Sau Cánh Gà

Cô Đào Hát Lý Ngọc Hoa

Nếu ở Sài Gòn đủ lâu hay đam mê những mẩu chuyện truyền thuyết đô thị, chắc chắn sẽ phải quen thuộc với nơi gọi là nhà hát Lệ Thanh, một nơi từng nổi tiếng đình đám, rồi xuống dốc trở thành sàn nhảy, rồi lại đổ nát hoang tàn.

Để kể về câu chuyện này, phải quay lại những năm đầu của thế kỷ 20, tại khu vực Chợ Lớn. Có một người đàn ông họ Lý gốc Hoa đã đến đây với mục đích ban đầu là bàn chuyện làm ăn, nhưng khi nhìn thấy sự phồn thịnh nơi này, ông quyết định mang tiền đầu tư vào đây.

Với sở thích ca hát của vợ mình, thương nhân họ Lý đã không ngại chi tiền xây nên một rạp hát lấy tên vợ là Lệ Thanh, xem như một món quà dành tặng cho bà. Đưa vào hoạt động, nhà hát Lệ Thanh bắt đầu với việc phục vụ kinh kịch, ca hát. Những năm đó, phim điện ảnh bắt đầu du nhập vào Việt Nam, ông Lý lại cho mở rộng, tiếp tục xây dựng để dùng làm rạp phim, mỗi ngày đều ăn nên làm ra. Ca múa kịch vẫn là thế mạnh, cũng là nguồn tiền để ông phát triển rạp hát.

Một rạp hát cổ mang phong cách kiến trúc Sài Gòn xưa, gợi nhớ đến nhà hát Lệ Thanh trong giai thoại

Một rạp hát cổ mang phong cách kiến trúc Sài Gòn xưa, gợi nhớ đến nhà hát Lệ Thanh trong giai thoại

Nơi đây đã mở cửa đón tiếp rất nhiều nghệ sỹ châu Á nổi tiếng, trong đó có nữ danh ca Đặng Lệ Quân. Nhưng chuyện vui không kéo dài bao lâu. Một ngày, Lệ Thanh phát hiện chồng mình mèo mỡ qua lại với một cô đào trong gánh hát tên Lý Ngọc Hoa.

Trong lúc không kiểm soát được cơn ghen của mình, Lệ Thanh đã cho tìm người, quyết phải nhanh chóng tháo được cái gai trong mắt này. Vài hôm sau, vẫn như mọi ngày, sau khi sân khấu hạ màn, Lý Ngọc Hoa trở về phòng để tẩy trang thì bên ngoài tiếng mở cửa vang lên. Xuất hiện ngoài cửa là hai gã đàn ông mà cô chưa từng nhìn thấy mặt bao giờ. Hai người đàn ông nhanh chóng xông vào trong, dùng dây chuẩn bị sẵn để siết chặt lấy cô. Một người phụ nữ mỏng manh làm sao chịu được, Lý Ngọc Hoa sau vài phút đã trút hơi thở cuối cùng.

Sau khi thực hiện thành công kế hoạch, hai tên hung thủ không vội vã rời đi mà nán lại, treo cô đào hát lên như dàn dựng một hiện trường tự tử, lau dọn sạch sẽ hiện trường rồi mới chậm rãi rời đi. Sáng hôm sau, người đầu tiên phát hiện ra cô chính là một nhân viên trang điểm. Vừa mở cửa phòng vào đã nhìn thấy Lý Ngọc Hoa treo lơ lửng trên sà nhà. Khi cảnh sát vào cuộc, chỉ kết luận được rằng cô trầm cảm quá độ dẫn đến tự vẫn.

Kể từ lúc Lý Ngọc Hoa qua đời, nhà hát bắt đầu xuất hiện nhiều hiện tượng lạ. Rất nhiều nghệ sĩ nghe được âm thanh kỳ hoặc trong phòng trang điểm, người lại nói nghe thấy âm thanh nước chảy bên trong nhà vệ sinh dù không có ai ở đó, hay chuyện lạ là tại nhà vệ sinh nam lại tìm được tóc nữ. Vẫn còn đáng sợ hơn khi một số bảo vệ trực tại đây nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ, thân mặc sườn xám đi lại, hay đôi lần đứng tại sân khấu cất lên tiếng hát. Lời đồn ngày càng lan rộng, không ai còn dám nán lại nhà hát quá khuya.

Ông bà chủ của nhà hát cũng nhanh chóng nghe được tin mà trở về, mời người đến cúng kiếng nhưng đâu rồi cũng vào đấy. Đỉnh điểm là khi căn phòng nơi từng treo thi thể của Lý Ngọc Hoa bốc cháy, nhà hát phải cho dừng hoạt động một thời gian rồi cũng rơi vào ế ẩm. Hàng loạt sự kiện sau đó diễn ra, không còn chống chọi nổi, hai vợ chồng chủ nhà hát đành phải bỏ lại nơi này mà quay về quê hương, nhà hát cũng vì đó mà tuyên bố phá sản.

Đã có rất nhiều thương nhân đến đây muốn thu mua lại nhà hát Lệ Thanh, chỉ tiếc là chưa ai đạt được mục đích của mình mà chỉ rước hoạ vào thân. Hiện tại, toà nhà từng là nhà hát Lệ Thanh vẫn nguyên vẹn ở đó, chỉ tiếc còn lại là một cái xác nhưng dường như đã mất đi phần hồn.

Thập Niên 1970 Đến 1990, Những Bí Ẩn Lạnh Người Nơi Miền Sông Nước Và Phố Thị

Thầy Bùa Hai Tưng

Vào năm 2000, dọc theo rạch Mã Trường thuộc ấp Hạ, xã Tân Bình, nay thuộc xã Tân Long, tỉnh Đồng Tháp, đã xuất hiện một người đàn ông không rõ lai lịch nhưng lại nhận mình là thầy thuốc. Ông đến xin đậu ghe tạm, chữa bệnh cho bà con nhưng lại chẳng lấy tiền.

Theo lời tự giới thiệu, ông tên Phạm Văn Tuấn, được gọi là Hai Tưng, hoặc còn được biết đến với cái tên khác là Hai Tửng. Người đàn ông này khi đến đây rất được lòng bà con nhờ tính tình hoà nhã và tay nghề khám chữa bệnh. Nhờ vậy, sau một khoảng thời gian không lâu, Hai Tưng đã thành công chuyển từ ghe lên bờ nhờ lòng tốt của bà con trong vùng.

Sau khi lên bờ, Hai Tưng lại nói với bà con rằng mình là một thầy bùa có tiếng, có thể hô mưa gọi gió, xoay chuyển càn khôn. Ông còn nói rằng bản thân đã luyện được thứ mà giới bùa thuật gọi là Thiên Linh Cái, có thuật này trong tay, ông có thể hô phong hoán vũ, giúp chị em mang được chồng mình quay trở về nhà, ngược lại, quý cô nào muốn chồng bỏ chồng chê, thầy đây cũng có thể yểm thuật đó.

Điều lạ chính là khi muốn xin bùa của thầy, những người này đều phải đi vào giờ âm và đi theo con đường mà chính thầy đã đào sẵn để thông thẳng lên nhà thầy. Hai Tưng được bà con khi đó kể lại là một kẻ có hành tung khéo léo. Trước mặt bà con, ông luôn tỏ ra là một người đạo mạo, bận áo bà ba trắng, râu tóc dài và luôn ăn chay. Dù có ngồi tại một bàn cỗ to, ông cũng chỉ xin một bát cơm trắng để chung vui cùng mọi người. Ai hỏi tới, ông cũng chỉ cười xoà cho qua chuyện.

Thầy Bùa Hai Tưng

Vào những ngày lễ tết, Hai Tưng thường sang nhà hàng xóm mượn một chiếc nồi to, nói rằng mang về để hầm đầu heo. Sau khi hầm chín rục, thứ gọi là lễ tế này đều được mang chia hết cho bà con, nhưng chẳng biết vì sao, không ai dám động đũa vào thứ thịt kia.

Dạo ấy, trong làng có cô gái tên Trần Thị Phượng, dân làm ăn từ Sài Gòn về nhà, muốn đến nhà thầy Hai xin bùa để chồng cô không đeo bám nữa vì cô đi làm xa, chồng ở nhà lại muốn cô trở về. Cô Phượng cảm giác đây dường như là một sợi dây ngáng chân mình. Với lời chỉ dẫn của nhiều người trong vùng, lần về nhà đó, cô đã đi tìm gặp Hai Tưng, nhưng lần này lại khác, chỉ có đi mà chẳng có về.

Qua hai tháng mất tích, không có được bất kỳ thông tin nào của con mình, gia đình cô đã tìm đến nhà thầy Hai Tưng. Đến đây, họ đã tìm được thi thể của cô gái tội nghiệp, cách nhà gã thầy bùa chỉ 500 mét, đã bắt đầu quá trình phân huỷ. Ngay trong chiều cùng ngày, cơ quan chức năng đã vào cuộc, đột nhập vào ngôi nhà chứa đầy những bùa chú kia.

Khi khám xét nhà, cơ quan chức năng tìm được một chiếc rương gỗ chứa ba cái sọ người, một lọ chứa đầy lông và tóc nghi là của phụ nữ. Không chỉ có vậy, họ còn tìm được một số trang sức của chị Phượng nằm bên trong nhà gã thầy tà này. Ban đầu, gã quanh co chối tội, nói rằng những chiếc sọ kia là do người thầy của gã tặng lại, nhưng cuối cùng gã cũng phải khai ra tất cả những hành vi man rợ mà bản thân đã làm. Gã chỉ cho cơ quan chức năng hai thi thể còn lại, vì mưa lũ mà phải cực khổ lắm mới có thể thành công tìm được. Đau lòng hơn, cả hai thi thể đều mất đầu.

Ngoài việc đó, gã còn tường tận kể lại quá trình mà bản thân xuống tay với nạn nhân Phượng. Cuối cùng, bản án dành cho hắn là thích đáng. Ngày đưa ra pháp trường, dù trước đó từng đồn thổi rằng lời nói của gã có thể độn thổ, không sợ cái chết, bà con vẫn đến rất đông để xem, nhưng làm gì có thuật nào có thể trốn khỏi tội ác. Phạm Văn Tuấn nằm xuống để trả lại hết tội lỗi của mình.

Thập Niên 1980 Đến 1990, Những Toà Nhà Mang Lời Nguyền Phong Thuỷ

Chung Cư 727 Trần Hưng Đạo

Dạo gần đây, trong giới game đang rất hot với tựa game Tai Ương, nội dung khai thác sự rùng rợn của nó. Tiếp theo đây, chúng ta tìm đến một chung cư với lời đồn đã thật sự trấn yểm bốn trinh nữ ở bốn góc, chung cư 727.

Trước khi đổi tên thành chung cư 727, nơi đây từng lừng danh với cái tên khách sạn Building President, gắn liền với nhiều câu chuyện truyền miệng về thuật trấn yểm phong thuỷ cổ quái mà toà nhà này đang được áp dụng.

Chung Cư 727 Trần Hưng Đạo

Năm 1960, ông Nguyễn Tấn Đời, một đại gia có tiếng nổi danh tại đất phương Nam, đã chọn con đường Trần Hưng Đạo này để phát triển và xây nên toà khách sạn Building President. Trên bản vẽ, khách sạn sẽ có 13 tầng, tổng cộng 530 phòng. Theo phong tục phương Tây, con số 13 được coi là một con số không may mắn, đã có một người Pháp nói với ông về chuyện này, nhưng ông Đời lại chẳng mảy may để tâm, vẫn cho xây đến tầng 13 như bản vẽ đã định sẵn.

Mọi chuyện rất bình thường cho đến khi tầng 13 bắt đầu được khởi công, tai ương thật sự mới bắt đầu ập đến. Công nhân liên tục bị té giàn giáo, người thì giật điện, nhiều vụ việc liên tiếp xảy ra khiến toà nhà mãi vẫn không thể hoàn thành. Lo sợ chính quyền vào cuộc kiểm tra, không thể tiếp tục chờ đợi thêm, ông Đời đã cho tạm ngưng mọi hoạt động, mời một thầy pháp về lập đàn cúng giải vong. Ông thầy này đã cúng liên tục ba ngày mới có thể trấn yểm được toà nhà.

Theo lời một cụ già ở gần nơi này, khi lập đàn trấn yểm, vị thầy pháp đã cho người đến bệnh viện mua lại xác của bốn trinh nữ về trấn ở bốn hướng toà nhà. Chật vật mãi, khách sạn Building President cuối cùng mới có thể coi là xây xong. Khi khánh thành, toà nhà đã được quân đội Mỹ thuê lại toàn bộ, cải tạo lại vô số thứ, nhưng tầng 13 thì cứ mãi im lìm nằm đó. Dù qua bao nhiêu năm tháng, đến hiện tại đổi thành chung cư 727, tầng 13 kia vẫn mãi là một ẩn số.

Thuận Kiều Plaza

Nhắc đến những công trình nổi tiếng bậc nhất Sài Gòn thì không thể nào bỏ qua Thuận Kiều Plaza, nơi có rất nhiều câu chuyện được truyền tay nhau qua năm tháng. Đây từng được coi là một biểu tượng hoa lệ bậc nhất Sài Gòn thời bấy giờ.

Toà tháp ba ống khói đặc trưng của Thuận Kiều Plaza nhìn từ xa

Toà tháp ba ống khói đặc trưng của Thuận Kiều Plaza nhìn từ xa

Toà nhà được xây lên bởi một chủ đầu tư người Hong Kong, mục đích ban đầu chính là dùng toà nhà này để trấn trạch, vì nơi đây được cho là long mạch, nắm chắc vượng khí của toàn bộ khu vực. Năm 1994, toà nhà bắt đầu được đặt viên gạch đầu tiên, đến năm 1999 thì hoàn thành và được đưa vào khai thác. Tưởng đây là thời kỳ phồn vinh, nhưng chuyện đã không như tính toán, chỉ sau một thời gian đưa vào hoạt động, các tiểu thương cùng các gia đình sống tại toà chung cư cũng lần lượt khăn gói ra đi, những chuyện ma quái cũng từ đó mà dần dần được thêu dệt nên.

Theo những thầy phong thuỷ có tiếng, toà nhà nay có ba cột chọc trời như ba cây nhang trấn giữ. Có người nói, toà nhà này chính là một con tàu với ba ống khói cao, đưa tàu ra khơi, nhưng cấu trúc con tàu nhỏ, ống khói quá to, còn thêm địa thế bị chọc thủng đã khiến con tàu này bị đắm hơn ba thập kỷ qua. Hoặc còn có lời đồn rằng, khi thi công căn chung cư này, hai bên liên quan đã có tranh chấp và toà nhà này đã bị người thầu ếm vào đó thứ bùa lỗ ban, khiến toà nhà lụi tàn.

Theo lời kể của nhiều người, có người tài xế taxi từng bị hồn ma nơi này gọi đến rước, còn có vụ án bắn chết người yêu ngay tại toà nhà này. Đến năm 2019, toà nhà được trưng dụng làm bệnh viện dã chiến vào mùa dịch, chuyện kinh dị truyền tai nhau ngày một nhiều hơn trước. Đến nay, không biết thực hư ở những toà tháp như thế nào, nhưng trung tâm thương mại thì vẫn hoạt động, vẫn sầm uất người ra kẻ vào.

Thập Niên 2000, Lời Nguyền Từ Một Bức Tranh

Hồn Ma Cô Mía

Thêm một câu chuyện truyền tai nhau nữa về người phụ nữ được gọi là cô Mía. Khi ấy, vào thời Pháp thuộc, tại Nam Bộ có một người đàn ông giàu có, ông là chủ sở hữu của một đồn điền mía lớn, ăn nên làm ra. Nhà ông ngoài nổi tiếng về tiền bạc, còn nổi tiếng nhờ cô con gái xinh đẹp, tài sắc vẹn toàn.

Một lần, ông cùng những người Pháp ký một hợp đồng xuất khẩu đường, nhưng để có thể xuất ra nước ngoài, mía nhà ông cần phải có logo. Lúc này, ông đã nghĩ ra việc dùng hình ảnh con gái mình để làm logo của gia đình. Nghĩ là làm, ông mời một hoạ sĩ đến tận nhà để vẽ tranh cho con. Người hoạ sĩ này lần đầu tiên nhìn thấy con gái ông đã sinh tình, say đắm trong nhan sắc của cô, dùng mọi lý do để có thể kéo dài thời gian hoàn thành bức vẽ.

Hồn Ma Cô Mía

Từ một tình yêu ban đầu, thứ trong tim hắn dần dần trở nên méo mó. Không có được nàng, hắn liền dùng bùa ngải để điều khiển cô gái tội nghiệp. Sau lần bị làm nhục này, cô mang thai và bị người nhà phát hiện, cha cô đã cho người nhốt cô vào phòng tối suốt ba ngày. Nhưng sau ba ngày đó, người nhà lại chẳng tìm thấy cô đâu, vì khi này, ngải đã dẫn cô sâu vào rừng cao su, nơi gã hoạ sĩ đó đợi sẵn.

Thêm một lần nữa thoả mãn cơn thú tính của mình, để không bị phát hiện, tên hoạ sĩ đó đã ra tay sát hại luôn cô gái, chôn cô tại khu rừng cao su này. Không tìm được con, không còn cách nào khác, người cha phải tìm đến một vị thầy pháp nổi tiếng. Vị thầy pháp này đã nhìn ra cô trúng ngải và mọi thứ đều có liên quan đến bức tranh. Để cô có thể siêu thoát, thứ yểm vào người cô phải được lấy ra.

Người cha tội nghiệp đã cầm theo bức tranh, lần theo dấu vết, từng chút từng chút một, tìm thấy được thi thể của con gái mình trong nỗi niềm tuyệt vọng và đau đớn. Khi bùa thuật được giải, mọi thứ quay về như ban đầu, ông đã từng nghĩ rằng mình sẽ từ bỏ bức tranh kia. Nhưng hợp đồng với người Pháp quá lớn, ông đành phải nén đau mà nhìn con gái mình. Về phần tên hoạ sĩ, hắn vẫn sống vậy, cưới vợ sinh con, nhưng nỗi ám ảnh luôn đeo bám hắn, dày vò cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.

Lời Kết

Và đó là một số những câu chuyện truyền thuyết đô thị nổi tiếng mà mọi người vẫn hay nhắc đến. Vì là chuyện truyền miệng nên có rất nhiều dị bản khác nhau, mỗi vùng mỗi kể một kiểu, mỗi thế hệ lại thêm thắt một chút theo cách của riêng mình. Có lẽ đó cũng chính là điều khiến những truyền thuyết đô thị ở Sài Gòn và miền Tây Nam Bộ vẫn còn sức sống bền bỉ đến tận hôm nay, dù người trong cuộc đã không còn, dù những toà nhà đã đổi tên, đổi chủ, nhưng câu chuyện thì vẫn được kể lại, đời này qua đời khác.

Discussion about this post

CÔNG TY CỔ PHẦN TRUYỀN THÔNG W2W
Mã số thuế: 0109793910
Địa chỉ: Số 2, ngách 23/43, đường Đức Diễn, phường Phú Diễn, Hà Nội
Email liên hệ: contact@w2wstud.io
HỆ THỐNG SOCIAL MEDIA
YOUTUBE
@w2wmovie @w2wcartoon @w2whorror
FACEBOOK
@w2wmovie @w2wcartoon @group.cartoon @group.hoimecartoon
TIKTOK
@w2wmovie @w2wcartoon @w2whorror
Điều khoản sử dụng Chính sách bảo mật Thông tin về W2W Tuyển dụng

Bản quyền thuộc về W2W Media JSC© 2026

THAM GIA ĐỘI WEIRDO
Quên mật khẩu?
Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
  • Phim
  • Blog
    • W2W Movie
    • W2W Cartoon
    • W2W Horror
    • W2W Heroverse
    • Vũ Trụ Phim Việt